Mắt thấy cự yêu lao tới trước mặt, Lý Danh Dương đẩy tay một cái, Đại Diễn Càn Khôn Luân ầm ầm hiện ra. Chiếc bánh xe khổng lồ đường kính ba mét xoay mạnh, "ầm ầm ầm", hung hãn va đập cùng con yêu vật to lớn đang lao tới.
Lần này, Lý Danh Dương đã vận dụng toàn bộ sức mạnh.
1800 đạo pháp lực oanh kích ra ngoài!
Thông thường mà nói, sức mạnh cực hạn của võ giả lục phẩm cũng chỉ tầm khoảng 1000 đạo mà thôi.
Mặc dù sức mạnh nhục thân của yêu tộc mạnh hơn, nhưng khả năng vận dụng thiên địa nguyên khí lại không bằng nhân tộc. So sánh hai bên, giới hạn sức mạnh của thiên yêu lục phẩm đại khái cũng chỉ ở tầm 1200 đạo.
Mà Cổ Thiên Hoang này thi triển toàn lực, thậm chí cưỡng ép thúc đẩy "Thiên Yêu Hoang Thần Biến" tầng thứ năm - Thủy Tổ Biến mà bản thân còn chưa lĩnh ngộ hoàn toàn, sức mạnh bộc phát ra e rằng đã gần đến 1500 đạo!
Thế nhưng...
Đối mặt với đòn tấn công nghiêm túc này của Lý Danh Dương.
Tất cả, đều là, hư ảo.
Cự yêu thân dài hơn chục mét trong khoảnh khắc bị Đại Diễn Càn Khôn Luân nghiền nát, toàn bộ thân hình khựng lại giữa không trung, đầu rơi máu chảy. Sau đó Lý Danh Dương dồn toàn lực, cả con cự yêu bắt đầu xoay tròn theo chiếc bánh xe khổng lồ, cuối cùng...
"Ầm" một tiếng, cự yêu bị đánh bay ngược trở lại, nặng nề rơi xuống mặt đất yêu giới, tạo thành một cái hố sâu khổng lồ!
"Cái gì! Thiên Hoang cưỡng ép thúc đẩy thần thông tối cao của yêu tộc, tầng thứ năm của Thiên Yêu Hoang Thần Biến, sức mạnh mạnh mẽ đến mức vượt qua cả thiên yêu thất phẩm, thậm chí bát phẩm, vậy mà, vậy mà lại thua về sức mạnh trước một kẻ nhân tộc nhỏ bé! Thua trước một võ giả nhân tộc chỉ mới tứ phẩm, cảnh giới Cương Khí!"
Cổ Thiên Hoang bị Lý Danh Dương đánh lui một chiêu, không còn cách nào duy trì trạng thái tầng thứ năm nữa, tựa như quả bóng xì hơi, nháy mắt xẹp xuống. Một lát sau thì khôi phục lại chân thân, há miệng thở dốc từng hơi lớn.
Lúc này hắn không còn là quần áo rách rưới nữa, mà là không mảnh vải che thân.
Hắn không có chiếc quần thần kỳ của Hulk, quần áo đã rách thì vẫn sẽ rách thôi...
Lý Danh Dương lắc đầu: "Chậc chậc chậc, đường đường là thánh tử yêu tộc, giữa thanh thiên bạch nhật lại không mặc quần áo mà đi lại nghênh ngang... Phong hóa suy đồi, phong hóa suy đồi mà!"
Cổ Thiên Hoang lại "phụt" một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.
"Thiên Hoang!"
"Ta không sao!"
Cổ Thiên Hoang đến lúc này vẫn cố nhịn không chịu thừa nhận thất bại.
Dáng vẻ ngay cả quần áo cũng không còn mà vẫn giữ được tư thế cao ngạo này, Lý Danh Dương đành tự thán không bằng, cam bái hạ phong.
"Sao thế, còn hiệp 4 không? Hai chúng ta đã là 3:0 rồi, nói thật lòng, ta không mấy hứng thú so tiếp với ngươi đâu..."
Cổ Thiên Hoang lại suýt nữa thổ huyết.
Hắn đường đường là thánh tử yêu tộc, từ bao giờ lại rơi vào kết cục bị người ta đánh cho 3:0, đối phương còn nói không hứng thú so tiếp với mình thế này chứ?!
"Ta vẫn muốn so!"
"So cái gì?"
"So những thứ của nhân tộc các ngươi!"
Lý Danh Dương: "..."
"Ngươi điên rồi à! Ngươi so những thứ của ma giới không bằng ta, đó là do thiên phú ngươi kém; ngươi so những thứ mà chính yêu tộc các ngươi am hiểu, vẫn thua ta, như vậy mà còn không nhìn ra vấn đề nằm ở đâu sao?"
"Còn muốn so với ta những thứ của nhân tộc? Ngươi đây chẳng phải tự rước nhục vào thân sao!"
"Ngươi nói đi, ngươi muốn so với ta cái gì!"
Cổ Thiên Hoang giận dữ hét lớn: "So luyện khí!"
Lý Danh Dương đột nhiên im lặng.
Chu Bằng: "..."
Lưu Diễm: "..."
Lục Dật: "..."
Đinh Văn Diệu: "..."
Mọi người: "?"
Những người biết nội tình đương nhiên hiểu rõ, Lý Danh Dương cái gì thiên phú cũng tuyệt luân, ngoại trừ luyện khí... dốt đặc cán mai.
Những người không biết nội tình thì lại tưởng Lý Danh Dương đang áp dụng chiến thuật im lặng.
Chứng kiến Lý Danh Dương vừa rồi uy phong lẫm liệt, ba trận toàn thắng nghiền nát hy vọng của yêu tộc, người đàn ông được xưng là thánh tử, tất cả mọi người đều đã hình thành ấn tượng rập khuôn trong đầu rằng: "Lý Danh Dương vô địch, Lý Danh Dương ngưu bức, Lý Danh Dương không gì không làm được".
Họ đương nhiên không biết, tình trạng hiện tại của Lý Danh Dương khó xử đến mức nào.
Đương nhiên, cho dù Lý Danh Dương có thua một trận cũng tuyệt đối không ảnh hưởng đến bất kỳ cục diện chiến trận nào.
Dù sao hắn cũng đã quét sạch ba trận rồi.
Thế nhưng, thua ở những thứ mà nhân tộc vốn am hiểu thì mặt mũi có hơi khó coi.
Cổ Thiên Hoang thấy Lý Danh Dương không nói lời nào thì cũng nhận ra điều gì đó, cười lạnh một tiếng, cao ngạo (đang ở trần) nói: "Sao vậy Lý Danh Dương, chẳng lẽ... ở phương diện luyện khí mà nhân tộc các ngươi am hiểu nhất, ngươi không dám so tài với ta nữa sao?"
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Lý Danh Dương.
"Đến đây! So luyện khí với ta đi!"
Cổ Thiên Hoang giận dữ (đang ở trần) gầm lên.
Ngay tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc này.
Lý Danh Dương nảy ra một ý.
Hắn chắp tay sau lưng, cười lạnh một tiếng nói: "Cổ Thiên Hoang, ta chẳng qua chỉ đang cảm thán sự ngu xuẩn của ngươi thôi, ngươi còn tưởng là ta thật sự không dám so với ngươi? Cho dù là công pháp thần thông của yêu ma hai giới, thiên phú của ta đều vượt xa ngươi, ngươi lấy đâu ra dũng khí và tư cách để so với ta những thứ mà nhân tộc am hiểu nhất?"
"Loại kỹ thuật không nhập lưu như luyện khí này, ta để đồ đệ của ta so với ngươi đã là nể mặt ngươi lắm rồi!"
"Đồ nhi Lục Dật, con cứ đi chơi với hắn một chút đi!"
Lục Dật: "..."
Đinh Văn Diệu và những người khác: "..."
Đám người không hiểu đầu đuôi: "Vãi thật, bang chủ lại giả vờ như vậy sao?"
Cổ Thiên Hoang lại càng giận dữ: "Ngươi! Ngươi để đồ đệ của mình so tài với ta?"
Lục Dật mỉm cười, bước lên phía trước: "Sao nào, ngươi sợ à? Nếu ngay cả ta mà ngươi cũng không thắng được, thì ngươi lấy tư cách gì để thách đấu sư phụ Lý Danh Dương của ta?!"
Hắn tiện tay lấy từ trong ba lô ra một ít linh thạch, linh thiết của yêu giới tình cờ tìm được lúc thu thập linh thảo, cũng chẳng phải hàng hiếm lạ gì.
"Trưởng lão Đinh, mượn chút lửa."
Đinh Văn Diệu: "..."
Ông tiện tay vung lên, một đạo hỏa diễm phun ra, rơi xuống mặt đất, bùng lên dữ dội.
Lục Dật ném những linh thạch linh thiết yêu giới đó ra, chân nguyên hóa thành từng cánh tay, thao tác cực kỳ thuần thục.
Tốc độ tay đó, thủ pháp đó, thủ đoạn đó...
Lý Danh Dương nhìn mà cũng phải liên tục trầm trồ, khâm phục không thôi.
Nhưng trên mặt hắn vẫn bình thản như nước, dáng vẻ như chẳng hề để tâm.
Thâm sâu khó lường.
Chỉ trong vòng một khắc đồng hồ.
"Xong rồi."
Lục Dật giơ tay lên, chộp lấy thanh yêu đao vừa được luyện chế xong, vung tay ném tới chỗ Cổ Thiên Hoang.
"Nguyên liệu có hạn, chỉ có thể luyện chế ra một thanh yêu đao trung phẩm linh khí, Cổ Thiên Hoang, thế nào, ngươi đến thẩm định xem?"
Cổ Thiên Hoang đón lấy thanh yêu đao vừa luyện xong trong chốc lát, nhìn trái nhìn phải, nhìn trên nhìn dưới...
Sắc mặt càng lúc càng ngưng trọng khó coi.
"Hừ!"
Hắn ném mạnh trả lại, Lý Danh Dương nhẹ nhàng vung tay chặn lại, cầm trong tay.
"Sao thế, ngươi nhận thua rồi à? Đồ nhi à, thanh trung phẩm linh khí này của con... mặc dù luyện chế vội vàng, nguyên liệu không đủ, nhưng cũng đã đạt được ba phần hỏa hầu của vi sư rồi."
Lục Dật: "...Vâng, đa tạ sư phụ khen ngợi."
Lý Danh Dương nhếch miệng cười, lại nhìn về phía Cổ Thiên Hoang.
"Thánh tử yêu tộc, hy vọng của cả bản làng, ngươi còn muốn so cái gì nữa không?"
Sắc mặt Cổ Thiên Hoang tái mét, im lặng không nói.
Lý Danh Dương thiện ý nhắc nhở: "Thật ra có thể so nhiều thứ lắm, nào là cầm kỳ thi họa, ngữ văn toán học, nào là lý hóa sinh, sử địa chính trị, nào là mạt chược, bài lá, bắn cung cưỡi ngựa, lớn thì xây nhà, nhỏ thì đánh bài tiến lên, ngươi cứ tự nhiên nói, nói đi nói đi."
Cổ Thiên Hoang lại phun ra một ngụm máu tươi.
Lý Danh Dương thở dài một tiếng: "Không so nữa à? 4:0 mà ngươi cam tâm à?"
Cổ Thiên Hoang toàn thân run rẩy nhẹ, nhưng không nói nổi một câu nào.
"Nếu vậy thì, ngươi với tư cách là thánh tử yêu tộc, hy vọng của cả bản làng mà cũng nhận thua rồi, vậy ta thấy yêu giới các ngươi... e là cũng không còn hy vọng gì lớn lắm đâu."
Nghe thấy câu này của Lý Danh Dương, tất cả đệ tử yêu tộc, cùng với vị cao thủ yêu sư kia, đồng loạt biến sắc.
Vị yêu sư kia ánh mắt lóe lên hàn quang.
"Nhân tộc, Lý Danh Dương, hậu họa vô cùng, tuyệt đối không được giữ lại!"
Đinh Văn Diệu bước lên một bước, chắn trước mặt Lý Danh Dương.
"Yêu tộc, cặn bã, ngươi tới đây, thử xem!"