Ba huynh đệ đang tán gẫu phiếm chuyện, Vũ Thần đang nằm ngủ trưa bỗng chóp chép miệng, tỉnh lại.
Lý Danh Dương vội bước lên trước, cười hì hì: "Sư phụ!"
Vũ Thần liếc nhìn cậu một cái: "Ừm, nhóc con ngươi cũng có chút bản lĩnh. Vốn ta định ra đề tài này để làm khó ngươi, không ngờ nhóc con ngươi… nói thế nào nhỉ, độc đáo lạ thường, có chút thú vị."
Chu Bình Điền lầm bầm: "Chẳng phải chỉ nướng hai quả thận thôi sao, đây rõ ràng là nịnh hót cốt để lấy lòng người ta mà..."
Vũ Thần trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi biết cái gì, đối mặt với kẻ địch khác nhau thì phải đánh bại từng người một, biết người biết ta, tấn công vào điểm yếu của đối phương, có gì là sai? Đây đều là kiến thức cả, ghi nhớ lấy, ghi nhớ lấy..."
Lý Danh Dương ngẩn ra: "Nghe ý của ngài, vốn dĩ đã định nhận con, đưa ra đề bài khó chỉ là để trêu đùa con thôi sao?"
"Phế thoại!"
"Cái này… chuyện này có hơi tùy tiện quá không?"
Vũ Thần nổi giận: "Sao hả? Chê tùy tiện à, vậy ta chọn tên Phạm Cận kia đi!"
"Đừng đừng đừng, đây chẳng phải đang đùa vui với ngài thôi sao!"
Lý Danh Dương gãi gãi đầu: "Nói đi cũng phải nói lại, Vũ Thần đại… sư phụ, trở thành đệ tử chân truyền của ngài, ngoài vinh quang vô thượng và thân phận tượng trưng ra, rốt cuộc ngài sẽ dạy thứ gì?"
Vũ Thần cười khà khà: "Dạy cái rắm! Các ngươi đều là những thiên tài hàng đầu của mỗi ngành nghề, tự học hỏi lẫn nhau là đủ rồi, ta đâu có thời gian rảnh rỗi mà dạy các ngươi!"
Lý Danh Dương: "..."
"Hóa ra cái nơi ngài thành lập không phải là học viện kỹ thuật, mà là nhóm tương trợ lẫn nhau à!"
Vũ Thần trừng mắt nhìn cậu: "Đừng có bày đặt mấy thứ vô dụng đó với ta, cái đó vẫn chưa đưa cho ta đâu!"
Lý Danh Dương ngẩn người: "Cái gì?"
"Chính là cái đó!"
"Cái nào cơ?"
Chu Bình Điền không nhìn nổi nữa, ho nhẹ một tiếng nhắc nhở: "Lễ bái sư!"
Lý Danh Dương: "Ồ, à? Còn phải có lễ bái sư nữa hả?"
Vũ Thần quát lớn: "Phế thoại!"
Lý Danh Dương vò đầu bứt tai nói: "Con… con tới đây tham gia chiến đấu chiêu mộ, cũng không nghĩ mình sẽ được chọn, càng không có thời gian chuẩn bị lễ bái sư gì cả!"
Tứ sư huynh Vạn Vật Sinh cười khà khà: "Không cần gấp, tiểu sư đệ, chỉ cần trong hôm nay dâng lên cho sư phụ là được, hơn nữa… trong lòng ngài ấy có một danh sách bảng xếp hạng lễ bái sư, nếu đệ có thể phá kỷ lục, giành được vị trí đứng đầu, sư phụ nhất định sẽ trọng thưởng!"
"Bảng xếp hạng? Bảng gì cơ?"
"Tất nhiên là bảng xếp hạng lễ bái sư mà sư phụ thích nhất rồi!"
"...Vũ Thần đại nhân lại có cái sở thích này! Vậy hiện tại người đứng đầu là vị sư huynh nào thế?"
Chu Bình Điền thở dài: "Là lão thất! Tên đó đã chiếm giữ vị trí đầu bảng này mấy chục năm nay rồi, luôn vững như bàn thạch, khiến người ta tuyệt vọng..."
Lý Danh Dương không khỏi bị sự tò mò và lòng hiếu thắng của mình đốt cháy rực rỡ.
"Ồ? Xin hỏi thất sư huynh đã tặng thứ gì? Con nhất định sẽ vượt qua huynh ấy!"
Chu Bình Điền cười khà khà, dứt khoát nói: "Tiền!"
Lý Danh Dương: "..."
"Rất nhiều, rất nhiều tiền, nhiều đến mức đếm không xuể, nhiều đến mức dù sư phụ có sống trăm tuổi, ngàn tuổi, thậm chí vạn tuổi, tiêu tám đời cũng không hết!"
Lý Danh Dương: "...Đây không phải là hố cha sao?!"
Tứ sư huynh Vạn Vật Sinh cũng thở dài: "Vì nhà lão thất là gia tộc giàu nhất vùng Thần Châu, dù có cho sư phụ tiền tiêu không hết, thì đối với đệ ấy cũng chỉ là hạt cát trong sa mạc mà thôi."
"...Vấn đề là, thất sư huynh đã tặng số tiền đếm không xuể rồi, con lấy gì để vượt qua huynh ấy đây!"
Chu Bình Điền cười lạnh: "Nếu dễ dàng vượt qua như vậy thì còn gọi gì là kỷ lục nữa!"
Vạn Vật Sinh cũng mỉm cười nói: "Tiểu sư đệ, tranh thủ đi, đệ chỉ còn có một ngày thời gian thôi, qua hôm nay thì không tính nữa đâu."
Lý Danh Dương dùng sức kéo tóc mình, từng lọn từng lọn kéo xuống… đáng tiếc tóc quá dai nên không kéo rụng nổi.
"À!"
Cậu chợt lóe lên linh cảm, kế hoạch nảy ra trong đầu.
Xoay người bước lên phía trước một bước, rồi lại lập tức quay người lại.
Vũ Thần nheo mắt, Chu Bình Điền và Vạn Vật Sinh cũng tò mò nhìn cậu, đoán xem cậu sẽ lấy ra lễ vật gì.
Lý Danh Dương vung tay lên: "Tèn ten tèn tén! Lễ vật của con chính là… bản thân con!"
Chu Bình Điền ngẩn ra: "Lý Danh Dương, đệ định hiến thân đấy à?"
"Đi đi đi! Ý của ta là… sư phụ ngài uy chấn tứ hải, thiên hạ vô địch, cái gọi là khúc cao hòa quả, cao thủ cô độc, đứng trên đỉnh cao mà không có đối thủ! Cho nên, thứ sư phụ cần nhất, chính là một người có thể sánh ngang với mình, một đối thủ vừa là địch vừa là bạn!"
"Mà con, Lý Danh Dương, nguyện làm đối thủ đó!"
Cả ba người đều há hốc mồm, trố mắt nhìn.
Một lúc sau, Vũ Thần thiếu kiên nhẫn phất phất tay: "Cút đi cho rảnh nợ!"
Chu Bình Điền và Vạn Vật Sinh cũng khinh bỉ nói: "Tiểu sư đệ, làm người không được mặt dày quá đâu đấy!"
Lý Danh Dương giận dữ: "Lễ vật độc đáo lạ thường thế này mà cũng không được sao?!"
"Không được."
Cậu đành thở dài, cúi đầu lủi thủi đi ra ngoài, chuẩn bị tìm một món quà khiến tất cả các sư huynh đều phải lu mờ, hổ thẹn không bằng, khiến Vũ Thần đại nhân phải trầm trồ kinh ngạc.
Lý Danh Dương đi ra khỏi tiểu viện, vừa đi vừa suy nghĩ, rốt cuộc thứ gì quý giá hơn tiền bạc.
Trong đầu cậu nhanh chóng hiện ra một câu trả lời rất chắc chắn, đó chính là...
Không có!
Sau đó, cậu lắc đầu, ép mình phải cố gắng suy nghĩ.
Thế là một đống câu trả lời vô dụng hiện ra, nào là tình thân, tình bạn, tình yêu, nào là sinh mệnh, sức khỏe, tín ngưỡng...
Không phải nói những câu trả lời này không tốt, mấu chốt là… Vũ Thần lão nhân gia có thiếu những thứ này không? Cho dù có thiếu, thì đó cũng không phải là thứ Lý Danh Dương có thể đem tặng cho ngài ấy.
Nếu nói là thần thông công pháp, thần binh pháp bảo, linh đan diệu dược mà tiền không mua được, thì Vũ Thần đại nhân cũng sẽ không hứng thú.
Thứ gì quý giá hơn tiền?
Câu trả lời cuối cùng chỉ có một, đó chính là...
Nhiều tiền hơn nữa!
Lý Danh Dương thầm mắng một tiếng, mình đi đâu kiếm nhiều tiền như thế cơ chứ!
Đến cuối cùng, trong lòng cậu cũng lờ mờ nảy ra một ý tưởng.
Lý Danh Dương đi đến phòng thí nghiệm của Thần Chi Võ Viện.
Đúng vậy, Thần Chi Võ Viện có phòng thí nghiệm, thậm chí còn chia thành khoa lý thuyết và khoa thực tiễn, chủ yếu phụ trách nghiên cứu các bản chất khác nhau kể từ khi linh khí phục hồi, bao gồm nguyên nhân linh khí phục hồi, bản chất của thiên địa nguyên khí, cách tu luyện tốt hơn, thế mạnh và điểm yếu của Yêu tộc và Ma tộc, vân vân và mây mây.
Tóm lại, là một nơi có bầu không khí khoa học rất đậm đặc.
Lý Danh Dương bước vào, liền nhìn thấy rất nhiều đệ tử đang làm việc một cách trật tự, và phía trước họ là một người đàn ông trung niên tóc ngắn hoa râm, đeo kính, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, trông giống hệt Einstein.
"Trưởng lão, chào ngài!"
Lý Danh Dương đi đến trước mặt ông ấy chào hỏi.
Vị trưởng lão này đẩy đẩy gọng kính, mơ mơ màng màng hỏi: "Ngươi là ai? Là đệ tử của ta à?"
Lý Danh Dương: "...Chỉ vị này mà cũng nghiên cứu khoa học sao? Cái não gì thế này, đến đệ tử của mình cũng không nhớ nổi… hơn nữa, ở Thần Chi Võ Viện mà còn có người không biết Lý Danh Dương ta sao? Đúng là gã lập dị khoa học mà!"
"Không phải! Con là Lý Danh Dương, con muốn tìm trưởng lão giúp một tay."
"Ồ, Lý Danh Dương à!"
"Ngài biết con ạ?"
"Chưa từng nghe qua."
"...Vậy ngài ồ cái gì mà ồ chứ!"
Vị trưởng lão này cười khà khà, vươn tay ra nói: "Chào ngươi, ta là khoa học trưởng lão Ngưu Ái Già, ngươi gọi ta là lão Ngưu là được rồi."
Lý Danh Dương: "...Cái tên này, Newton, Einstein, Galileo à?"
"Ngươi nói tìm ta giúp đỡ, muốn làm gì nào?"
Lý Danh Dương: "Con muốn có cả thế giới."
Ngưu Ái Già ngẩn ra: "Vậy thì làm đi?"
"...Không phải là 'làm' (chỉnh) cái kiểu đó, là 'làm' (chỉnh) thế giới ấy! Ngài chẳng lẽ cũng là người Đông Bắc sao?"