Sự náo nhiệt ở phía sau Võ Viện khó khăn lắm mới lắng xuống, theo sau việc Lý Danh Dương vẫy tay chào mọi người rồi bước vào phòng, cuối cùng mọi thứ lại trở về yên tĩnh.
Lý Danh Dương mở hai cuốn sách ra, trong lòng thầm nghĩ vị Nghiêm trưởng lão này nhờ mình giúp đỡ, rõ ràng là muốn truyền thụ kỹ thuật trận đạo cho mình. Ông ta không hợp với vị sư phụ sâu rượu kia của mình, biết đâu lại có ý muốn mình cạnh tranh với ông ta?
Dù sao đi nữa, hai cuốn điển tịch trận đạo này đã nằm trong tay, Lý Danh Dương lập tức mở ra đọc.
Trước kia cậu tiếp xúc với trận pháp, cũng chỉ là trong lúc tham gia cuộc thi thiên tài thiếu niên Thần Châu, tại thung lũng yêu ma cốt lõi trong tiểu thế giới, học được một chút xíu.
Tất nhiên, cái gọi là một chút xíu của cậu, đối phó với trận pháp kết giới bình thường đã là quá đủ rồi.
Nhưng đối với Nghiêm Luật Kỷ mà nói, thì đây chỉ mới coi là vừa nhập môn mà thôi.
Lý Danh Dương lật xem một lượt, đối với trận pháp chi đạo đã có một nhận thức rõ ràng.
Thứ này… quả nhiên là bác đại tinh thâm. Phân theo công dụng, có tấn công, phòng ngự, giam cầm, đặc biệt, vân vân và mây mây. Phân theo đẳng cấp, nó giống hệt như đan dược và luyện khí, chỉ có điều nếu xét theo uy lực, trận pháp cùng cấp bậc sẽ cao hơn pháp bảo binh khí cùng cấp trọn một đại cảnh giới.
Nghĩa là sao?
Ví dụ như cùng là tuyệt phẩm Nguyên cấp, tuyệt phẩm Nguyên khí chắc chắn không phá nổi trận pháp tuyệt phẩm Nguyên cấp, trừ khi nâng cao hẳn một đại cảnh giới, bắt buộc phải là tuyệt phẩm Huyền khí mới được!
Tất nhiên, trận pháp cũng có khiếm khuyết rất lớn, ví dụ như nhược điểm rõ ràng nhất là không thể di động, bày trận cần rất nhiều thời gian và tài nguyên, vân vân, cho nên rất khó sử dụng trong những trận chiến đối mặt trực tiếp, thường được dùng cho công việc phòng ngự phạm vi lớn như Thiên Viện ở phía sau núi này.
Lý Danh Dương hồi tưởng lại một chút, liền hiểu ra trận pháp giam giữ hai con đại yêu đại ma trong tiểu thế giới lúc trước, chỉ là Phàm phẩm cấp thấp nhất mà thôi, cho nên vật liệu dùng cũng chỉ là đá bình thường, nhưng đừng nói là đại yêu đại ma, e rằng ngay cả sự tồn tại cấp bậc Yêu thú chi vương cũng không thể xông ra ngoài được.
Mà muốn bố trí Linh cấp trận pháp, vật liệu cần thiết ít nhất phải là Hạ phẩm linh thạch.
Cứ thế suy ra, Nguyên trận thì cần Trung phẩm linh thạch, Huyền trận thì cần Thượng phẩm linh thạch, tuyệt phẩm Huyền trận thậm chí cần Tuyệt phẩm linh thạch.
Còn về phần thần trận trong truyền thuyết, thì cần đến Thần thạch vượt qua cả linh thạch. Đừng nói là thần trận, loại Thần thạch này e rằng trong cả ba giới Nhân - Yêu - Ma cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cái gọi là "Cửu Thiên Thập Địa Hàng Yêu Phục Ma Tru Tiên Diệt Thần Đại Trận" do Nghiêm Luật Kỷ bày ra ở phía sau núi Thần Chi Võ Viện này, chính là tuyệt phẩm Huyền trận chỉ đứng sau thần trận trong truyền thuyết!
Mặc dù Lý Danh Dương không biết vị sư phụ sâu rượu kia của mình nếu cưỡng ép phá trận thì có bị chọc thủng mấy lỗ hay không, nhưng dù sao thì uy lực khủng bố của nó là thứ mà bản thân cậu lúc này thậm chí còn không dám tưởng tượng nổi.
Cậu nhìn lại tụ nguyên pháp trận trong phòng mình…
Ừm, chỉ là Linh cấp hạ phẩm mà thôi.
"Tiếp theo… chính là thời khắc chứng kiến kỳ tích."
Lý Danh Dương xắn tay áo lên, bắt đầu phá giải trận pháp, tìm kiếm vị trí linh thạch, quan sát đại thế trời đất, mạch núi sông ngòi, bắt đầu cải tiến, cải tạo lại trận pháp trong phòng mình.
Một tiếng đồng hồ sau.
"Được rồi, biến thành Linh cấp trung phẩm rồi, lại còn tiêu tốn của mình mười khối linh thạch!"
Trong tay Lý Danh Dương chỉ có một trăm viên được phát ngay sau khi trở thành Thần Võ đệ tử, cũng toàn là hạ phẩm linh thạch thôi.
"Hửm?"
Vương sư huynh có đường chân tóc khá cao ở ngọn núi bên trái thắc mắc: "Sao cảm giác linh khí trở nên loãng thế nhỉ?"
Hoa sư tỷ đeo kính ở ngọn núi bên phải cũng đẩy cửa sổ ra, nhìn về phía dòng chảy nguyên khí trên trời, lông mày nhíu lại.
Tạ sư huynh ở tiền sơn và Bạch sư huynh ở hậu sơn cũng đều bước ra khỏi phòng, tò mò và tức giận nhìn lên bầu trời.
Chỉ thấy trong phạm vi vài trăm mét đến cả nghìn mét xung quanh, toàn bộ thiên địa nguyên khí đều hóa thành một cơn lốc xoáy cuồn cuộn, điên cuồng đổ dồn về phía căn phòng nơi Lý Danh Dương đang ở…
"Là tên nhóc đó đang động tay cải tạo tụ nguyên pháp trận của mình à?"
"Trong thời gian ngắn như vậy, mà đã có thể nâng cao phẩm cấp của tụ nguyên pháp trận rồi ư?!"
"Khủng bố quá, khủng bố thật!"
Bốn người lắc đầu, lặng im giây lát rồi đóng cửa phòng bước vào trong.
Đẳng cấp tụ nguyên pháp trận đều do tự mình khống chế, mỗi đệ tử đều có thể tự mình hoặc bỏ điểm tích lũy nhờ trận đạo trưởng lão giúp nâng cấp, cho nên mọi người dù ngưỡng mộ việc đẳng cấp pháp trận của Lý Danh Dương tăng lên, thu hút nhiều thiên địa nguyên khí hội tụ hơn, nhưng cũng sẽ không phàn nàn gì cả.
Tuy nhiên…
Hai tiếng sau.
"Được rồi, Linh cấp thượng phẩm! Đã mất năm mươi khối linh thạch rồi!"
Ngay lập tức, thiên địa nguyên khí trong vòng bán kính năm cây số đều chạy hết lên không trung phía trên nhà Lý Danh Dương, giống như ác ma mở cái miệng máu, điên cuồng nuốt chửng…
Lần này thì người bước ra khỏi phòng không chỉ có bốn vị hàng xóm kia của cậu nữa rồi…
Chớp mắt đã đến thời khắc hoàng hôn, một buổi chiều trôi qua.
"Được rồi, Linh cấp tuyệt phẩm pháp trận! Linh thạch một tháng này của mình tiêu sạch sành sanh rồi!"
"Hửm? Ngoài cửa hình như có động tĩnh gì đó?"
Lý Danh Dương kỳ lạ mở cửa phòng ra…
Liền nhìn thấy bên ngoài người đông như kiến cỏ, biển người cuồn cuộn, chen chúc chật kín, đã bao vây ngọn núi nhỏ này của cậu rồi.
Lý Danh Dương cười hì hì, lịch sự gật đầu với mọi người, sau đó đóng sầm cửa phòng lại.
"Quá đáng lắm nhé tiểu sư đệ! Không được, cậu phải ra ngoài, một nửa thiên địa nguyên khí phía sau núi đều chạy sang nhà cậu hết rồi!"
"Tôi, hôm qua tôi vừa tốn năm triệu điểm tích lũy, nhờ Nghiêm trưởng lão giúp tôi nâng cấp tụ nguyên pháp trận lên thượng phẩm linh trận, hôm nay cậu đã làm ra tuyệt phẩm! Cậu bảo tôi còn tác dụng gì nữa chứ…"
Bành bành bành, tiếng gõ cửa vang lên liên hồi.
Lý Danh Dương bất đắc dĩ bước ra, xua xua tay nói: "Các vị sư huynh sư tỷ đừng gấp! Thật ra nghĩ kỹ lại mà xem, chỉ cần nhà mọi người đều là tuyệt phẩm linh trận, thì có thể nuốt chửng nguyên khí của đất trời rộng lớn hơn, anh tốt tôi cũng tốt, đúng không nào?"
"Đúng thì đúng, nhưng mà…"
Lý Danh Dương cười hì hì: "Các vị yên tâm! Có tôi ở đây, tôi sẽ giúp tất cả sư huynh sư tỷ hoàn thành công việc nâng cấp cải tạo tụ nguyên pháp trận, hơn nữa về phần chi phí này… hoàn toàn có thể thương lượng!"
"Có chuyện tốt thế sao? Cậu có giảm giá không? Tôi không dư dả lắm…"
Lý Danh Dương: "Niêm yết giá rõ ràng, không lừa già dối trẻ! Mỗi cấp độ tôi đều sẽ niêm yết rõ, các vị có thể chọn thanh toán bằng linh thạch hoặc điểm tích lũy, tôi đảm bảo, ai ai cũng có công để luyện!"
"Thế thì hay quá! Vậy tiểu sư đệ, giúp tôi làm trước đi!"
"Dựa vào cái gì mà cậu trước, rõ ràng tôi ở gần nhà tiểu sư đệ hơn!"
"Rắm thối! Rõ ràng là tôi ở gần hơn cậu tận hai mươi centimet!"
Lý Danh Dương vội xua tay, phiền não thở dài nói: "Các vị sư huynh sư tỷ, tôi là Lý Danh Dương muốn giúp đỡ, chứ không phải muốn mọi người vì tôi mà cãi vã, như vậy thì trái với sơ tâm của tôi rồi…"
"Hơn nữa, tiêu điểm tranh cãi của các vị cũng không thể là vì khoảng cách xa gần được, đổi góc độ nhìn không phải tốt hơn sao, ví dụ như, ai trả giá cao hơn chẳng hạn…"
Mọi người: "..."
Nghiêm Luật Kỷ ngủ một giấc rất ngon.
Công việc của ông, một mặt là tiếp đãi đệ tử Thần Võ mới gia nhập, loại này một năm rưỡi năm có khi mới được vài người; mặt khác là trấn giữ sửa chữa hộ sơn đại trận, thỉnh thoảng có đệ tử chịu bỏ vốn liếng nhờ ông nâng cấp trận pháp, nếu tâm trạng tốt (giá cao) thì ông cũng sẵn lòng đi.
Ngoài ra, thì chẳng còn việc gì để làm, nên chẳng có gì lạ khi mỗi ngày ông đều nằm đây lười biếng ngủ nướng phơi nắng.
Đợi khi ông tỉnh lại, trời đã tối rồi.
Ông mở mắt ra nhìn lên trời.
"Hửm?"
Dường như có một đám mây hình nấm đang bay lên trên bốn ngọn núi chỗ Lý Danh Dương…
Đó là thiên địa nguyên khí hội tụ điên cuồng, hầu như đậm đặc đến mức hình thành thực thể.
Ông lập tức tỉnh hẳn cả người.
"Vãi chưởng, thằng nhóc này đang làm cái quái gì vậy! Cái này chẳng phải là phá hoại cân bằng trò chơi sao?!"