Lý Danh Dương hôn mê bất tỉnh.
Đợi khi hắn tỉnh lại, đã thấy mình đang nằm trong phòng riêng.
Rất nhiều người vây quanh bên giường hắn, bao gồm những đồng đội cùng đi làm nhiệm vụ như Chu Nhan, Tần Vũ, Lâm Lỗi, La Phong, cũng có rất nhiều sư huynh sư tỷ của Thiên Viện ở hậu sơn, thậm chí còn có Mã Văn, Lâm Thấm Tuyết, Triệu Vân Lam, sáu huynh đệ từng ở chung một ký túc xá, Lục Dật của Thanh Long bang cùng các vị đường chủ khác.
Gần như toàn bộ Thần Chi Võ Viện, những người quen biết với hắn đều ở đây cả rồi.
“Các người đây là làm gì, định tổ chức đám tang cho tôi à?”
Mã Văn nói: “Chẳng phải cậu vẫn chưa chết đó sao?”
Lý Danh Dương mắng một câu: “Cậu còn mong tôi chết lắm à?”
“Đâu có được, cậu chính là nhân vật chính của câu chuyện này đấy!”
“Còn coi như cậu biết điều.”
Đột nhiên, cửa phòng đẩy ra, một dáng người cao lớn bước vào.
Lý Danh Dương giật nảy mình, vội vàng hất chăn nhảy xuống giường. Đám người vẫn chưa hiểu mô tê gì, ngơ ngác nhìn hắn, rồi lại nhìn ông lão không chút lễ phép, cứ thế đẩy cửa xông vào kia.
“Võ... Võ... Võ Thần đại nhân?!”
Mọi người xôn xao.
“Võ Thần đại nhân?!”
“Đây chính là...”
“Lão nhân gia người ấy sao?!”
“Không ngờ lại là cái dạng này...”
“Suỵt, cậu sắp tiêu đời rồi đấy.”
Võ Thần ừ một tiếng, vỗ vỗ vai hắn: “Không sao chứ nhóc?”
“Cháu thì có thể có chuyện gì, nhưng chỉ là chút chuyện nhỏ nhặt của cháu, sao còn kinh động đến lão nhân gia người, đích thân tới thăm cháu... Người nhìn xem, cháu cảm thấy thụ sủng nhược kinh quá đi!”
Võ Thần liếc hắn một cái: “Nhóc nghĩ nhiều rồi, là sư phụ của nhóc nhờ ta đợi hắn ở đây, ta cho hắn xem cái tên Ma Tôn kia rốt cuộc là thứ gì...”
“Hừ, dám công khai tới địa bàn của ta gây chuyện, thằng nhãi này gan cũng to thật!”
Chu Bằng lặng lẽ trợn tròn mắt, há hốc mồm nói: “Sao Võ Thần nói chuyện cứ như dân xã hội đen thế...”
Lưu Diễm, đại ca ký túc xá vội vàng bịt miệng cậu ta lại: “Cậu chán sống à, hơn nữa, Võ Thần làm sao là dân xã hội đen được? Nhân vật như Võ Thần đại nhân, là cái khí phách nhìn cả thiên hạ như bàn cờ!”
Võ Thần liếc nhìn cậu ta: “Thằng nhóc này biết ăn nói đấy, tên gì?”
Lưu Diễm thấy Võ Thần đại nhân đích thân hỏi, sắc mặt trắng bệch: “Cháu, cháu tên Lưu Diễm.”
“Có tiền đồ đấy, sau này đến Võ Thần Cung của ta, làm công việc phát ngôn viên gì đó đi!”
Lưu Diễm ngẩn ngơ mất nửa ngày: “Cháu, công việc của cháu thế là coi như có chỗ dựa rồi sao?”
Chu Bằng: “Ghen tị quá đi...”
Trong lúc mọi người đang trò chuyện, cửa phòng lại bị đẩy ra, hai bóng người cùng nhau bước vào.
Lý Danh Dương nhìn thoáng qua, bật cười.
Chính là sư phụ bợm rượu Chu Phi Hành của hắn, và trưởng lão Trận Đạo ở hậu sơn, Nghiêm Luật Kỷ.
Hai người này rõ ràng tính khí không hợp, hôm nay lại cùng nhau tới, xem ra có trò vui để xem rồi.
Nghiêm Luật Kỷ rõ ràng là vẻ mặt hả hê, khóe miệng treo nụ cười đắc ý.
Võ Thần thấy Chu Phi Hành quay lại, nhíu mày: “Sao rồi, cái tên Ma Tôn gì đó đâu?”
Chu Phi Hành chép chép miệng, hơi xấu hổ nói: “Hắn chạy cũng nhanh thật, con đuổi giết suốt dọc đường, thâm nhập Ma giới ba ngàn dặm, tiêu diệt cả căn cứ chính của hắn gọi là Cửu Huyền Thành gì đó, gà chó không tha, nhưng bản thân hắn không biết có cơ quan ám đạo gì, không, không tìm thấy, không biết chạy đi đâu rồi...”
Võ Thần vô cùng bất mãn: “Ta đã nói mà, thằng nhóc ngươi suốt ngày chỉ biết uống rượu làm hỏng việc! Chút chuyện nhỏ như vậy cũng không làm xong!”
Nghiêm Luật Kỷ ho khan một tiếng: “Sư phụ, không phải con gây sự đâu, nếu là đồ đệ của con làm việc ra nông nỗi này, con tuyệt đối không nhịn nổi! Nhất định phải phạt nó!”
Võ Thần lườm ông ta một cái: “Ngươi cũng chẳng phải thứ tốt lành gì! Nó là một gã điên say rượu vốn dĩ không rành cơ quan trận pháp gì đó, ngươi không đi giúp thì thôi, còn ở đây lảm nhảm! Phạt, phạt ta cũng phạt cả hai đứa bây một lượt!”
Chu Phi Hành và Nghiêm Luật Kỷ sắc mặt thay đổi, trong nháy mắt tái nhợt.
Võ Thần hừ một tiếng: “Hai đứa bây nói xem có tác dụng gì, còn bắt sư phụ phải đích thân ra tay!”
Lời vừa dứt, ông nâng tay áo lên, quả nhiên vươn tay ra.
Sau đó, mọi người nhìn thấy một cảnh tượng khó quên suốt đời.
Bàn tay phải của Võ Thần khẽ chộp, không gian từng tầng từng tầng vỡ vụn, tựa như một vòng xoáy khổng lồ, không ngừng nuốt chửng tất cả, hư không lưu chuyển, vạn vật vận hành, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay ông.
Ngay trong căn nhà nhỏ của Lý Danh Dương, không gian bị xé rách từng lớp, vạn vật xuyên thấu nhanh chóng, trong chớp mắt như thể đã vượt qua ức vạn cây số, khoảng cách vô tận.
“Ừm, ở đây này!”
Đột nhiên, ở tận cùng của không gian tầng tầng lớp lớp, uốn lượn quanh co, hư thực đan xen, thật giả lẫn lộn, xuất hiện một hình ảnh hoàn chỉnh.
Đó là nơi sâu nhất của Ma giới, ánh nắng màu tím đỏ trên bầu trời chiếu rọi xuống mặt đất, sát khí tràn ngập giữa trời đất đều bị nhuộm thành màu đỏ đen. Mà bên dưới sát khí, trên mảnh đất Ma giới, có một bóng người, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời với vẻ kinh hãi tột độ!
Chính là Cửu Huyền Ma Tôn.
Gương mặt hắn trong nháy mắt không còn chút máu, mặt như tro tàn, sau đó nghiến chặt răng, khóe miệng chảy cả máu ra, bộc phát toàn bộ sức mạnh, điên cuồng lao nhanh về phía trước bỏ chạy!
“Thằng nhãi này còn muốn chạy!”
Võ Thần cười nhạt một tiếng, vung một chưởng vỗ xuống.
Cả mặt đất Ma giới rung chuyển, sát khí trong phạm vi mấy ngàn dặm đột nhiên trống rỗng, giữa trời đất trong nháy mắt thanh minh.
Mà trên mặt đất, xuất hiện một chưởng ấn khổng lồ kéo dài ngàn dặm.
Tại tâm điểm của chưởng ấn, trong khe rãnh khổng lồ hình thành từ một đường vân nhỏ xíu trên lòng bàn tay, Cửu Huyền Ma Tôn, đại nhân vật Ma giới từng huy hoàng ngang ngược, xem trời bằng vung, đuổi giết Lý Danh Dương đến mức gần như mất mạng...
Đã sớm thân xác vỡ vụn, nằm bẹp trên mặt đất Ma giới, chết không thể chết thêm được nữa.
Võ Thần cách không vạn dặm chém giết ma đầu này, tựa như đập chết một con ruồi vậy, rút tay về.
Thế là, không gian bắt đầu từng lớp hồi phục, quay ngược, san phẳng, vẹn nguyên.
Trong chớp mắt, nơi đây lại chỉ còn lại một căn nhà nhỏ.
Không còn gì khác.
Mọi người sớm đã sợ ngây người.
“Đây mẹ nó... chính là cảnh giới của thần sao?”
“Đáng... đáng sợ!”
“Tôi sắp tè ra quần rồi!”
Lý Danh Dương tuy cũng cảm thấy kinh hãi, nhưng nghe câu này liền sực tỉnh lại.
“Muốn tè thì ra ngoài mà tè, tôi còn phải ở đây đấy nhé!”
Sắc mặt Nghiêm Luật Kỷ cũng hơi tái nhợt, ho khan một tiếng, cung kính hỏi: “Thầy, Ma tộc đã lâu rồi không dám có động tĩnh gì, lần này tuy là đến đuổi giết Lý Danh Dương, nhưng lại ngang nhiên càn rỡ dám tới Phi Tuyết tỉnh, có phải là một tín hiệu, đại diện cho việc cả Ma tộc lại đang rục rịch chuyển động?”
Võ Thần đại nhân lườm ông ta một cái: “Ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai? Hai đứa bây mau đi tra cho ta, tra ra thì không phạt, không tra ra, phạt cả lũ!”
Chu Phi Hành lườm Nghiêm Luật Kỷ một cái: “Chỉ tại mẹ nó ngươi lắm mồm!”
Nghiêm Luật Kỷ nổi giận: “Chẳng phải do ngươi làm việc bất lợi, chọc thầy giận, lão nhân gia người mới nổi nóng à?”
Chu Phi Hành: “Ngươi có phải lại muốn đánh nhau?”
Nghiêm Luật Kỷ tức đến bật cười: “Đến đây đến đây! Ngươi mẹ nó đừng quên, đây là hậu sơn Võ Viện, nơi đặt hộ sơn đại trận, địa bàn của ông đây! Ở đây muốn đánh nhau với ta, ngươi không sợ ta dùng Cửu Thiên Thập Địa Hàng Yêu Phục Ma Tru Tiên Diệt Thần Đại Trận vạn kiếm tề phát tiễn ngươi đi à?!”
“Đến thì đến, ta còn sợ ngươi cái thằng sư đệ này chắc!”
“Ngươi nói ai là đệ đệ? Có tin ta dỡ luôn cái nhà này không!”
Mọi người sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu: “Các người đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!”
Lý Danh Dương nhìn căn nhà nhỏ đáng thương của mình, cũng không khỏi nổi giận: “Muốn đánh thì qua phòng tập nhảy mà đánh!”