Chứng kiến đám đông xôn xao, ngay cả "Nhục Sơn Đại Ma Vương" cũng cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Dẫu sao ông ta cũng là Viện trưởng Thần chi Võ viện, nhị sư huynh của chính bản thân Võ Thần, chưa nói tới việc trải qua vô vàn sóng gió, mặt dày cũng là một loại bản lĩnh.
Ông ta hắng giọng một tiếng: "Được rồi, vì Võ Thần đại nhân đã lên tiếng, vậy kết cục của trận chiêu mộ này đã định. Người chiến thắng, người sẽ trở thành vị đệ tử thứ hai mươi lăm của Võ Thần, chính là..."
Đúng lúc này, Phạm Cận đột nhiên cao giọng hét lên: "Ta không phục!"
Mọi người đều ngẩn ra một chút.
Mặc dù ai cũng cảm thấy quyết định của Võ Thần quá vội vàng, nhưng khi Võ Thần đại nhân đã mở lời, thì cũng đành bất lực chấp nhận thôi.
Không ngờ vị lão đệ tử đã hơn sáu mươi tuổi này lại dám lên tiếng phản đối.
Chu Bình Điền nhíu mày: "Phạm Cận, tại sao ngươi không phục?"
"Nếu Võ Thần đại nhân muốn kiểm tra luyện khí, vậy thì nên dùng trình độ luyện khí để phân định thắng bại. Dựa vào đâu mà Lý Danh Dương nướng thịt lại có thể trở thành đệ tử chân truyền của Võ Thần?"
"Nếu ta thua Bộ Tuyệt Trần thì cũng đành thôi, thủ pháp luyện khí của cậu ta ta cũng tự thấy không bằng, nhưng thua Lý Danh Dương thì ta - lão Phạm này - tuyệt đối không phục!"
Chu Bình Điền tức đến bật cười: "Ngươi cũng coi như là lão luyện rồi, người khác không biết chẳng lẽ ngươi không biết sao? Võ Thần đại nhân vốn dĩ không bao giờ làm việc theo lẽ thường. Ngươi nhìn xem có khóa nào ngài không bày trò mới lạ không? Nhưng đệ tử chọn ra có ai kém cỏi không?"
Phạm Cận nghẹn lời, nhưng vẫn không phục, nhìn về phía Bộ Tuyệt Trần.
"Ngươi nói sao?"
Bộ Tuyệt Trần vừa nhìn đã hiểu, đây là muốn kéo mình làm bia đỡ đạn đây mà. Mặt cậu ta tái đi, thấp giọng nói: "Ta... ta cũng ổn, cùng lắm thì còn khóa sau, dù sao ta vẫn còn trẻ..."
Phạm Cận: "..."
Lý Danh Dương cũng có chút không đành lòng: "Phạm sư huynh, chúng ta đều là đối thủ cạnh tranh, ta không thể nhường huynh được. Nhưng ta cũng thắc mắc, tại sao huynh lại chấp niệm với việc làm đồ đệ của Võ Thần đại nhân đến vậy?"
Phạm Cận im lặng một hồi lâu.
"Các ngươi còn nhỏ, thậm chí nhiều người còn chưa từng trải qua trận chiến yêu ma năm đó, đối với Võ Thần đại nhân chỉ là sự tôn sùng và kính sợ mơ hồ mà thôi, nhưng ta thì khác..."
"Võ Thần đại nhân, là ân nhân cứu mạng của ta."
"Ồ?"
Phạm Cận lắc đầu: "Nếu không có Võ Thần đại nhân, ta sớm đã bị yêu thú của yêu tộc xé thành mảnh vụn rồi, làm sao còn sống được tới ngày nay, làm sao có thể tu luyện tới cảnh giới Tông sư?"
"Từ ngày đó, ta đã thề, cả đời này nhất định phải đi theo Võ Thần đại nhân, dốc hết tất cả để trở thành môn hạ của ngài!"
Lý Danh Dương có chút cảm động, nhưng vẫn thở dài: "Trong mắt người đời, thực ra huynh đã sớm là môn hạ của Võ Thần đại nhân rồi, thậm chí huynh không chỉ là đệ tử bình thường của Thần chi Võ viện, mà còn là đệ tử nòng cốt của Thần Võ nữa."
Phạm Cận cao giọng: "Vẫn chưa đủ! Ta muốn trở thành đệ tử chân truyền của Võ Thần đại nhân! Ta muốn tự hào tuyên bố với hậu nhân của mình rằng, thần thông của ta đều là do Võ Thần truyền lại!"
Bộ Tuyệt Trần bên cạnh thấp giọng nói một câu: "Đệ tử chân truyền của Võ Thần đại nhân? Nếu chỉ là như vậy, huynh đâu nhất thiết phải trở thành đệ tử của Võ Thần đại nhân, trở thành đồ tôn của ngài cũng như vậy mà..."
Mọi người đều ngẩn ra, sau đó lắc đầu cười khổ, đoán chừng Phạm Cận sắp bùng nổ chửi người rồi.
Dẫu sao trở thành đệ tử chân truyền của Võ Thần phải là đệ tử, còn đồ tôn dù cũng là một mạch tương truyền, nhưng so với nguyện vọng muốn theo sát, gần gũi Võ Thần của hắn thì vẫn còn kém xa.
Không ngờ, Phạm Cận nghe xong lại sững sờ, ngẩn ngơ giống như đang nghiêm túc cân nhắc.
Một lát sau, hắn đột nhiên đấm tay xuống: "Đúng vậy! Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ!"
Mọi người: "..."
Hắn vui mừng đến mức mặt già đỏ bừng, quay một vòng thấy Lý Danh Dương gần nhất, liền lập tức cúi người hành lễ: "Lý Danh Dương sư phụ ở trên, Phạm Cận ta xin bái ngài làm thầy!"
Lý Danh Dương: "..."
Cậu lúng túng lùi lại nửa bước, lườm Bộ Tuyệt Trần một cái, thầm mắng cậu ta bày ra cái trò quỷ gì thế không biết.
Nhưng bảo cậu lúc này từ chối thì hình như cũng quá mức vô tình.
Lý Danh Dương đành hắng giọng, cười gượng: "Phạm sư huynh, chuyện này, ta..."
"Ta không quan tâm, từ hôm nay trở đi, Lý Danh Dương chính là sư phụ của ta, ai tán thành, ai phản đối?"
Nửa đám người ở hậu sơn nhìn bộ dạng kiên định và nắm đấm đang giơ lên của hắn, thầm nghĩ ai mà dám phản đối...
Lý Danh Dương: "...Ta khó quá mà."
Chu Bình Điền thấy sự việc đã giải quyết xong, tuy hơi khác thường nhưng cũng coi như viên mãn, liền gật đầu cười.
"Được rồi, đã như vậy thì cứ quyết định thế đi. Từ hôm nay trở đi, Lý Danh Dương chính là vị đệ tử thứ hai mươi lăm của Võ Thần đại nhân. Lý Danh Dương... sau này chúng ta là sư huynh đệ rồi."
Lúc này Lý Danh Dương mới toét miệng cười.
"Vâng..."
Cậu đợi tiếng gọi này đã lâu lắm rồi, cuối cùng không nhịn được mà hét lên: "Nhị sư huynh!"
Sắc mặt Chu Bình Điền thay đổi kịch liệt: "Đừng, đừng gọi ta như vậy, không tốt lắm đâu, dễ gây ra liên tưởng xấu lắm."
Lý Danh Dương còn chưa kịp đáp lại, Phạm Cận đã vui vẻ reo lên: "Nhị sư bá!"
Chu Bình Điền: "..."
Thấy Phạm Cận cứ thế mà nhận được Võ Thần làm chỗ dựa, không ít người cũng bắt đầu dao động.
Nhưng suy nghĩ một chút, từ việc gọi Lý Danh Dương là tiểu sư đệ chuyển sang gọi là sư phụ, nhiều người vẫn không vượt qua được rào cản tâm lý này.
Dẫu sao, không phải ai cũng là fan cuồng của Võ Thần như Phạm Cận.
Theo đuổi thần tượng vẫn là nên lý trí một chút...
Chu Bình Điền hắng giọng: "Khụ khụ, được rồi được rồi, vì trận chiêu mộ đã kết thúc, mọi người có thể mỗi người một nơi, ai về nhà nấy, đi tìm... sự tu luyện của riêng mình đi."
"Lý Danh Dương... lão hai mươi lăm, ngươi đi theo ta một chút."
Lý Danh Dương: "Gọi kiểu này cứ như phim Thanh cung ấy, huynh cứ gọi ta là sư đệ đi..."
Chu Bình Điền nhíu mày: "Bớt nói nhảm đi, mau lên, sư phụ muốn gặp ngươi."
"Ồ?"
Cậu đi theo thân hình khổng lồ của Chu Bình Điền hướng về phía căn nhà gỗ ở sân sau. Lần này, Chu Bình Điền đẩy cửa ra, rồi cùng bước vào trong.
Sau đó, liền nhìn thấy Võ Thần đại nhân đang ngồi nằm trong sân nhắm mắt dưỡng thần, bên cạnh có một người đàn ông trung niên da dẻ trắng trẻo đang cung kính quạt cho ngài.
Ông ấy thấy Chu Bình Điền và Lý Danh Dương đến, liền "suỵt" một tiếng, chỉ tay vào *****.
"Lão Tứ, chuyện gì thế? Sư phụ bảo ta đến, sao người lại ngủ rồi?"
Chu Bình Điền gãi gãi đầu.
Lý Danh Dương nhìn thoáng qua, người đàn ông trung niên gương mặt trắng trẻo này hiển nhiên chính là tứ sư huynh.
Huynh ấy cũng nhìn Lý Danh Dương một cái, cười nói: "Sư phụ ăn mấy xiên cật nướng của tiểu sư đệ chắc là no rồi, cái gọi là no ấm thì nghĩ đến... ngủ trưa, thế nên người mới ngủ mất rồi!"
Lý Danh Dương: "...Tứ sư huynh, câu tục ngữ này của huynh có chút không đúng."
"Khụ khụ, hài hòa, hài hòa."
"Đúng rồi tứ sư huynh, mỗi đệ tử của sư phụ đều có sở trường riêng, huynh nghiên cứu về phương diện nào vậy?"
Tứ sư huynh chưa kịp lên tiếng, Chu Bình Điền đã cười hắc hắc: "Lão Tứ tên là Vạn Vật Sinh, làm về y học. Có huynh ấy ở bên cạnh, ngươi có muốn chết cũng chết không nổi!"
"Nhớ năm đó lão mười chín thất tình nghĩ quẩn muốn tự sát, thử qua sáu mươi tám phương pháp, lần sau tàn nhẫn hơn lần trước, kết quả đều được lão Tứ cứu sống lại. Cuối cùng vì chết quá mệt, đành phải sống tiếp."
Vạn Vật Sinh cười cười: "Cậu ta chỉ là đùa nghịch thôi, sau này ta mới biết là cậu ta cá cược với lão hai mươi, xem rốt cuộc ta có thể cứu sống cậu ta hay không."
Lý Danh Dương: "...Vị thập cửu sư huynh này chẳng lẽ là kẻ điên sao?"
"Cậu ta từ nhỏ đã lăn lộn giang hồ, lúc làm việc là thật sự không cần mạng."
Chu Bình Điền hắng giọng: "Ngoài những thứ này ra, tứ sư huynh của ngươi còn rất am hiểu đạo dưỡng sinh, nên Võ Thần đại nhân mới để huynh ấy ở bên cạnh chăm sóc."
"Ồ? Dưỡng sinh?" Lý Danh Dương mắt sáng lên: "Tứ sư huynh, ta có một người bạn muốn hỏi huynh vài câu..."