Tranh Hồng Niên Đại

Lượt đọc: 137 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1-18 Rồng trong ngục

❊ ❊ ❊

Đám phạm nhân đột nhiên bừng tỉnh, tên này đúng là giả heo ăn thịt hổ, đâu phải là tay mơ lần đầu vào trại. Không những biết cách "ác nhân tiên cáo trạng", mà còn biết cả kế "điều hổ ly sơn", rõ ràng là một tên cáo già.

Tứ Hỷ là đầu sỏ của buồng giam tội phạm bạo lực này, rất được cán bộ ưu ái, những phạm nhân khác đều nghe lời răm rắp. Đừng nhìn tên mới đến này có vẻ hung hãn, nhưng loại người này trong tù không thiếu. Chỉ dựa vào chút sức lực mà đòi đối đầu với cả buồng giam thì thường có kết cục vô cùng thảm hại. Lần trước có một gã người Cam Túc, cậy mình biết chút võ vẽ, không phục sự quản lý của Tứ Hỷ, cuối cùng nửa đêm đang ngủ bị cán bàn chải đánh răng mài nhọn đâm thủng lá lách, suýt chút nữa thì mất mạng.

Còn một điều nữa, tên mới này không phải người địa phương, mà là loại "rồng qua sông", không có quan hệ gì với giới xã hội đen ở đây, có đánh chết cũng chẳng ai đứng ra đòi công bằng cho hắn.

Dựa vào mấy nguyên nhân trên, đám phạm nhân quyết định ra tay tàn độc, lần lượt lấy ra những món hung khí được giấu trong lỗ hổng dưới sạp nằm. Cán bàn chải đánh răng mài nhọn, đũa, mảnh sắt, đủ loại vũ khí tự chế được cầm trên tay, sát khí đằng đằng ép về phía Lưu Tử Quang.

Lưu Tử Quang mỉm cười nhẹ, hôm nay ở phân cục bị đánh cho một trận tơi bời, trong lòng đang có cục tức chưa được xả, đám quỷ không biết sống chết này, hôm nay nếu không đánh cho chúng ra bã thì hắn không mang họ Lưu!

Trại tạm giam đêm nay không hề bình yên, buồng giam tội phạm bạo lực quỷ khóc sói gào, âm thanh chấn động bốn phương. Phạm nhân mấy buồng gần đó không biết chuyện gì xảy ra, chỉ biết hùa theo hả hê. Đám súc vật này, bất kể ai gặp xui xẻo chúng đều cảm thấy vui vẻ.

Âm thanh xuyên qua mấy lớp tường vây, truyền tới tai cán bộ, mấy cảnh sát đang đánh bài ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhướng lên, tiếp tục chơi.

"Tiểu Dũng, thằng nhóc Tứ Hỷ ra tay ác quá, không chết người chứ?" Sau một hồi lâu, tiếng kêu thảm thiết vẫn tiếp tục, một cảnh sát cuối cùng không nhịn được hỏi.

"Không sao, việc này là Dương Tử bên phân cục Giang Ngạn dặn dò, có chuyện gì cũng che chắn được."

Cảnh sát được gọi là Tiểu Dũng nói với vẻ chẳng bận tâm, vừa nghe là việc Dương Tử dặn dò, mấy cảnh sát kia cũng không nói gì nữa.

---❊ ❖ ❊---

Hôm sau lúc tập thể dục, buồng giam tội phạm bạo lực này lại không có một ai bước ra. Tiểu Dũng, người phụ trách quản khu này, mở cửa nhìn vào thì thấy cả buồng giam người nào người nấy đang trồng cây chuối dựa vào tường. Dù đều là những tên tội phạm bạo lực vạm vỡ, cánh tay của một số người vẫn không ngừng run rẩy, xem chừng tư thế này đã duy trì từ rất lâu rồi.

Chỉ có Lưu Tử Quang, phạm nhân mới vào đêm qua, là đang nằm trên sạp ngủ khò khò, lại còn nằm ở sạp trên sát cửa nhất.

"Chuyện gì thế này? Tứ Hỷ đâu?" Cảnh sát gầm lên.

"Báo cáo cán bộ, tối qua bọn con chơi trốn tìm, tông vào tường, chết ngất rồi." Lưu Tử Quang bò dậy cười hì hì, chỉ vào một thân hình thô lùn đang co quắp bên cạnh rãnh phân.

"Còn các anh thì đang làm gì?" Cảnh sát chỉ vào hàng phạm nhân đang trồng cây chuối bên tường quát hỏi.

"Báo cáo, chúng con đang rèn luyện thân thể." Đám phạm nhân run rẩy đáp, mặt mũi đứa nào đứa nấy đều biến thành mặt gấu trúc, kết hợp với tư thế trồng cây chuối, trông cả đám như một bầy "gấu trúc kungfu".

Cảnh sát hiểu hết rồi, bảo sao Dương Tử lại dặn hắn xử lý chuyện này.

Tên này, thật gai góc.

---❊ ❖ ❊---

Điều Lưu Tử Quang lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra. Hôm qua không phải ca đêm của hắn, theo lý phải về nhà ngủ, nhưng hắn lại không về nhà, điện thoại lại không liên lạc được. Cha mẹ lo lắng hắn xảy ra chuyện nên tìm đến công ty. Đội trưởng Bạch với ý đồ xấu xa đã nói với cha mẹ Lưu Tử Quang rằng, Lưu Tử Quang bị cảnh sát bắt đi vì nghi ngờ giết người.

Tin sét đánh ngang tai, khó khăn lắm mới đợi được đứa con trai mất tích tám năm trở về, cả nhà đoàn viên, con trai gần đây lại vừa được thăng làm tổ trưởng, cứ ngỡ ngày tháng càng có hy vọng, đột nhiên lại xảy ra chuyện này. Người cha vốn huyết áp cao nay vì quá lo lắng, tức giận mà phải nhập viện. Mẹ hắn buồn đến mức không khóc nổi, chồng nhập viện cần chăm sóc, con trai vào tù cũng phải mang đồ dùng vệ sinh, chăn màn quần áo, bà là một công nhân mất việc, đâu có biết mấy cái thủ tục này.

May mà Bối Tiểu Soái từng vào đó rồi, hiểu sơ sơ mấy đường lối, liền cùng mẹ mang chăn màn quần áo thay đổi, bắt xe buýt đến trại tạm giam Đào Lâm.

Phòng gặp mặt trại tạm giam.

Nhìn thấy trên mặt con trai có vết thương, mẹ hắn nước mắt chực trào, nghẹn ngào nói: "Tiểu Quang à, họ đánh con à? Có chuyện gì cứ nói tử tế với chính quyền, họ sẽ không oan uổng con đâu."

Bối Tiểu Soái đầy vẻ phẫn nộ: "Anh Quang, ai dám động vào anh, đợi em ra ngoài em làm thịt hắn!"

Lưu Tử Quang an ủi mẹ trước: "Không sao đâu, mấy hôm nữa là con ra được rồi, mẹ yên tâm đi."

Lại nói với Bối Tiểu Soái: "Trong buồng giam có đứa gọi là Tứ Hỷ, nghe danh chưa?"

Bối Tiểu Soái hít một ngụm khí lạnh: "Nghe rồi, chuyên giúp người khác trông coi bãi, nổi tiếng ra tay tàn độc nhất giới xã hội đen. Thời gian trước vì giết người mà bị tống vào, nghe nói đến giờ vẫn chưa xét xử, sao thế?"

Lưu Tử Quang bĩu môi khinh bỉ: "Thằng đó bị tôi phế rồi, còn chờ được đến ngày ăn đạn thì coi như nó còn phúc."

Chợt nhớ ra sao không thấy cha tới, vội vàng hỏi mẹ: "Cha đâu ạ?"

"Cha con, haizz." Mẹ lau khóe mắt: "Vừa nghe tin con bị bắt, lo lắng sốt sắng, huyết áp lên hai trăm, nhập viện rồi."

Bàn tay Lưu Tử Quang đặt dưới bàn siết chặt lại. Dương Phong, Lý Tử, Tam Ca, cùng tất cả những kẻ đứng sau màn, đợi lão tử ra ngoài, từng đứa một, tao sẽ cho bọn bay biết tay!

Buổi gặp mặt nhanh chóng kết thúc, lúc sắp đi, Bối Tiểu Soái lén nhét vào tay Lưu Tử Quang một thứ. Lưu Tử Quang không chút động tĩnh, giấu trong lòng bàn tay, quay lại buồng giam.

Đợi bọn họ đi rồi, cảnh sát mới tới dọn dẹp, bỗng phát hiện một chuyện khó tin, âm thanh kinh ngạc vang vọng trong phòng gặp mặt:

"Ai làm cong chân ghế rồi!"

Chân ghế bằng ống thép rỗng thế mà bị biến thành hình chữ U.

---❊ ❖ ❊---

Đến giờ cơm trưa, buồng giam tội phạm bạo lực, Lưu Tử Quang đang một mình ăn ngấu nghiến. Mười mấy cái khay cơm đặt trước mặt hắn, tùy ý hắn ăn. Đám phạm nhân run rẩy, tất cả đều ngồi xổm ở góc tường, nuốt nước miếng nhìn đại ca mới dùng bữa.

Ăn uống no nê, mới có hai tên phạm nhân tiến lại, giúp Lưu Tử Quang châm thuốc, đưa nước súc miệng, đấm bóp vai lưng cho hắn. Hầu hạ sướng rồi, đại ca có thể mở lòng ban cho miếng cơm, còn nếu không vừa ý, cả buồng giam phải chịu đòn.

Tuy nhiên hai ngày nay tâm trạng của đại ca đã khá hơn nhiều, không giống như hôm thứ hai mới vào, như thể ăn phải thuốc súng, thấy ai cũng đánh. Cả buồng giam đều bị hắn đánh qua một lượt. Lúc tập thể dục, có mấy gã cao to ở buồng khác, không biết có phải được cán bộ ngầm cho phép hay không mà tới khiêu khích đại ca, kết quả chịu hai cú đấm là răng rơi đầy đất, nửa đời sau chỉ có thể húp cháo loãng.

Hiện giờ Lưu Tử Quang mặc là đồ thể thao Adidas chính hãng, nằm là chăn lụa, hút là thuốc lá Trung Hoa vỏ mềm, những thứ này đều là đám phạm nhân hiếu kính. Cơm hắn ăn trước, ngủ hắn ngủ trước, ngoài việc không được ra ngoài, cuộc sống trong buồng giam còn sướng hơn ở bên ngoài.

Thứ hôm đó Bối Tiểu Soái nhét cho hắn là một lưỡi lam hai mặt quấn băng keo trong, ý bảo hắn tự gây thương tích để được bảo lãnh chữa bệnh, nhưng Lưu Tử Quang không dùng. Chỉ có hắn tàn phế người khác, tuyệt đối không có lý nào lại tự làm hại bản thân, hắn phải đàng hoàng bước ra ngoài.

Đại ca tâm trạng rất tốt, vì có một phạm nhân cống hiến một chiếc điện thoại di động có thể vào mạng, giúp hắn biết được những chuyện đang xảy ra bên ngoài.

---❊ ❖ ❊---

Bên ngoài đã loạn cả lên, chỉ vì chuyện Lưu Tử Quang bị bắt.

Không biết là ai đã đăng chuyện này lên diễn đàn Thiên Nhai, đây là diễn đàn lớn tầm cỡ quốc gia, lượt truy cập cực kỳ khủng khiếp. Chuyện "người bay" nghĩa hiệp cứu người, ngược lại bị cảnh sát bắt giữ đã lan truyền rùm beng chỉ trong vòng ba ngày, ai ai cũng biết.

Sự chỉ trích một chiều! Đường dây nóng của thị trưởng thành phố Giang Bắc bị đánh sập, trang web của Cục Công an thành phố bị hack, các diễn đàn đều bàn tán sôi nổi về chủ đề này, các quản trị viên xóa bài không kịp, thỉnh thoảng có vài tên "năm xu" (bình luận viên được thuê) ngoi lên, liền nhanh chóng bị nước bọt dìm chết.

Dù sao, chuyện này cũng đã làm hơi quá rồi.

Sức mạnh của dư luận là vô cùng lớn, đến nỗi Tỉnh ủy phải gọi điện xuống chất vấn, các người ở cơ quan tư pháp thành phố Giang Bắc làm việc kiểu gì vậy.

Vì thế, Tiểu Dũng và đám người ở trại tạm giam cũng không dám hành động tùy tiện nữa.

Trong cùng một giọng điệu của Ban Tuyên giáo Thành ủy Giang Bắc, cái gọi là "người bay" này thực chất không phải nhân vật chính cứu người, anh hùng thực sự là cảnh sát giao thông Lý Thượng Đình. Vì việc này, cơ quan công an còn ghép một đoạn video đăng lên mạng. Vốn là chuyện không một kẽ hở, nhưng lại xảy ra vấn đề ở khâu quan trọng nhất.

Cảnh sát Lý Thượng Đình lại tự ý tiếp nhận phỏng vấn của một phương tiện truyền thông ngoài tỉnh, kể lại sự thật tình huống lúc đó, nói rằng người cứu người là "người bay" kia chứ không phải mình. Hơn nữa trong tình huống lúc đó, bọn buôn người đã mất hết nhân tính, mấy lần muốn lấy mạng người, thậm chí còn suýt tông cả vào xe mô tô cảnh sát của anh ta. Là một người bị đe dọa tính mạng, "người bay" có một số hành động cũng là cực chẳng đã.

Năng lực của Ban Tuyên giáo Giang Bắc dù sao cũng không vươn tới ngoại tỉnh, chỉ đành trơ mắt nhìn chuyện này được đăng tải trên các phương tiện truyền thông chính thống của quốc gia. Thế nhưng dư luận là dư luận, không thể cản trở sự công bằng của tư pháp, cần xét xử vẫn phải xét xử, cơ quan công an đã chuyển hồ sơ sang Viện kiểm sát, muốn khởi tố Lưu Tử Quang.

---❊ ❖ ❊---

Còn một người nữa đang thực sự giúp đỡ Lưu Tử Quang, đó là Lý Oản, mẹ của đứa trẻ được cứu. Thông qua tư vấn của luật sư lớn mời từ Bắc Kinh về, Lý Oản biết được muốn thắng vụ án này thực sự không đơn giản hay dễ dàng như tưởng tượng. Nhân tình là nhân tình, pháp luật là pháp luật, chỉ cần phía công tố quyết tâm muốn biến thành án điểm, thì có tìm luật sư giỏi đến mấy cũng vô ích.

Muốn thoát khốn, chỉ có một nước đi. Luật sư lớn từ Bắc Kinh tới lấy bút vàng viết một mảnh giấy nhỏ, đẩy tới trước mặt Lý Oản.

Lý Oản đọc xong, thở dài một tiếng, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn cầm điện thoại lên, bước tới bên cửa sổ, nhìn dòng sông Hoài đang cuồn cuộn chảy, trấn tĩnh lại cảm xúc, bấm số điện thoại mà cô vẫn luôn không muốn gọi.

"Thư ký Triệu phải không ạ? Tôi là Lý Oản, nếu tiện, tôi muốn mời anh một bữa cơm."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:11
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.