Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 7807 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 105
Mục Tiêu

❊ ❊ ❊

Người đàn bà kia chừng ba bốn mươi tuổi, quần áo mặc trên người hoàn toàn không hợp với căn nhà cũ kỹ này, cũng khác biệt với phong cách chất phác, lạc hậu của thị trấn. Bà ta mặc một chiếc sơ mi màu xanh nước biển, quần dài màu trắng gạo, vạt áo sơ mi sơ vin gọn gàng trong cạp quần, càng tôn lên vòng eo thon đến mức khó mà nắm trọn.

Thế nhưng, ánh mắt bà ta lại vô cùng sắc bén, nhìn qua là biết ngay kiểu người không dễ bị lừa gạt.

Mạnh Tích Niên không ngờ mục tiêu số ba lại ở đây, đây là sai sót trong tình báo của bọn họ.

Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn bà này, anh không kìm được muốn đá mấy gã khốn kiếp khăng khăng đòi nhúng tay vào vụ này xuống mương.

Nhưng giờ mọi chuyện đã đến nước này, oán trách ai cũng vô ích.

Đổ hết trách nhiệm lên người khác chỉ là biểu hiện của kẻ hèn nhát và vô dụng.

Tình báo có sai lệch thì phải tùy cơ ứng biến.

Lần này bọn họ bắt buộc phải vào được căn nhà kia.

“Chử Lượng? Cô là người thế nào của anh ta?” Người đàn bà nhìn cậu thanh niên mặt tròn từ trên xuống dưới, mang theo sự nghi ngờ rõ rệt.

“Tôi là em họ anh ấy mà, chẳng phải trước đó anh ấy viết thư gửi về Hỗ Gia Khẩu, nhờ người trong nhà đến giúp một tay sao?”

Sự đề phòng trong mắt người đàn bà vẫn chưa hoàn toàn tan biến, bà ta nói một câu: “Cậu chờ đó, tôi phải đi hỏi Chử Lượng đã.”

“Được thôi, chị đại, chị nhớ nhanh nhanh giùm, tôi đang buồn tiểu, nín đến đây sắp chịu không nổi rồi.”

Người đàn bà “bộp” một tiếng đóng sầm cửa lại.

Cậu thanh niên mặt tròn trong lòng sốt ruột, tay đưa ra sau lưng ra hiệu hai cái.

Mạnh Tích Niên nhìn thấy hai ám hiệu này, trong lòng cũng trầm xuống. Xem ra nhiệm vụ lần này không hề đơn giản, mục tiêu số một, số hai và số ba đều là những con cáo già lòng dạ cực kỳ thâm sâu, cảnh giác rất cao.

Ám hiệu vừa rồi là nói mục tiêu số hai cũng đang ở trong nhà!

Số hai là kẻ giết người không gớm tay, tàn độc, nếu để hắn phát hiện có gì bất thường, Chử Lượng và phu nhân thủ trưởng e là sẽ gặp nguy hiểm tính mạng.

Nhiệm vụ lần này của bọn họ không chỉ là tóm gọn mục tiêu, mà còn phải bảo đảm an toàn tuyệt đối cho con tin.

Người đàn bà vào trong nhà, đi về phía một người đàn ông đang ngồi cạnh khoảng sân trong.

“Có người tìm Chử Lượng, nói là em họ anh ta, nhị ca, anh thấy sao?”

Người đàn ông được gọi là nhị ca có một vết sẹo dài như con giun vắt ngang từ trán đến lông mày bên phải. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội bó sát, căng cứng, cơ bắp vạm vỡ lộ rõ mồn một, nhìn qua là biết kiểu người cơ bắp cường tráng.

“Cô đi hỏi Chử Lượng đi.”

“Được.”

Người đàn bà bước vào một căn phòng, phòng này chỉ có một ô cửa sổ, cửa sổ làm bằng ván gỗ đặc, đóng chặt, còn có cả chốt cửa.

Ánh sáng trong phòng lờ mờ, trên giường nằm một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, sắc mặt tái nhợt, thậm chí còn pha chút xám ngoét, đắp một tấm chăn mỏng, trong không khí thoang thoảng mùi máu tanh.

Người đàn bà đi đến bên giường, lấy ra một chiếc đèn pin nhỏ, khua khoắng trước đôi mắt đang nhắm hờ của người đàn ông.

Giọng nói mang theo sự dịu dàng đầy mê hoặc.

“Chử Lượng, anh viết thư về nhà người thân à?”

“Phải.”

Dáng vẻ Chử Lượng có chút mơ màng, đôi mắt hơi tán loạn dưới ánh sáng đèn pin nhỏ nhoi, nhưng lại rất ngoan ngoãn, hỏi một câu đáp một câu.

“Gọi người thân đến chăm sóc anh?”

“Gọi người thân nào thế?”

“Anh họ.”

Ánh mắt người đàn bà lóe lên, lại hỏi tiếp: “Chỉ gọi anh họ thôi à?”

“Anh họ và chị dâu nhỏ.”

“Chị dâu nhỏ?”

“Chị dâu nhỏ là vợ bé (đồng dưỡng tức) của anh họ, tuổ-, tuổi còn nhỏ.”

“Nhỏ bao nhiêu?”

“Mười ba mười bốn tuổi.”

Người đàn bà nghe đến đây liền tắt đèn pin, nở một nụ cười kiêu ngạo. Bà ta búng tay một cái rồi bước ra ngoài.

Nhị ca không hề ngẩng đầu: “Sao rồi?”

“Nhị ca, thuật thôi miên của em mà anh còn không yên tâm à? Đối phó với mấy tên quân nhân kia thì khó hơn chút, chứ loại dân đen này, lại còn đang bị sốt cao mê man, thì chẳng có gì là khó cả.” Người đàn bà vuốt tóc đầy vẻ quyến rũ, “Chử Lượng đúng là có viết thư gọi người thân đến, gọi anh họ nó và một cô chị dâu nhỏ mười ba mười bốn tuổi.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:103
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.