Khương Tiểu nhận lấy tiền, gọi Triệu Hâm một tiếng: "Hâm tử, đi thôi."
"Chị dâu, tụi mình mua bột mì, mai về cán mì ăn nhé!" Triệu Hâm hào hứng nói.
Mục tiêu số ba vươn tay chặn hai người lại.
"Hai người không được ra ngoài." Giọng cô ta lẫn chút lạnh lẽo.
Triệu Hâm lườm cô ta một cái: "Chị đại này, sao chị quản nhiều thế? Chúng tôi ra ngoài mà cũng phải qua sự cho phép của chị à?"
"Trước đây ngại chưa nói cho các người biết, thực ra tôi là đối tượng của Chử Lượng." Mục tiêu số ba vén mái tóc xõa, khóe môi nhếch lên, "Chúng tôi đã bàn đến chuyện thành thân rồi, sau này tôi chính là nữ chủ nhân ở đây, cậu nói xem tôi có quản được không?"
Cả ba người lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
"Anh, chị dâu, hai người từng nghe anh họ nhắc tới chuyện này chưa?" Triệu Hâm nhìn về phía Mạnh Tích Niên và Khương Tiểu.
Trước đó cậu ta gọi riêng "chị dâu" mà không đứng trước mặt Mạnh Tích Niên, Khương Tiểu đã thấy không tự nhiên rồi, huống hồ bây giờ còn gọi ngay trước mặt Mạnh Tích Niên, gộp cả cô và anh vào với nhau, cảm giác này...
"Hai người chưa nghe cũng bình thường thôi, là tôi bảo Chử Lượng khoan nói cho các người biết." Mục tiêu số ba nói.
"Vậy, vậy cho dù chị là chị dâu họ của tôi, cũng đâu có quyền quản việc chúng tôi muốn đi đâu!"
"Tôi cũng chỉ là vì tốt cho các người thôi. Các người từ Hỗ Gia Khẩu đến đây, nơi lạ nước lạ cái, nếu ra ngoài gặp chuyện gì thì thảm lắm, chẳng phải tôi phải quản các người sao?"
Triệu Hâm gãi gãi sau gáy, dường như cảm thấy cô ta nói cũng có vài phần đạo lý: "Làm gì mà dễ xảy ra chuyện đến thế, chúng tôi chỉ ra trấn mua ít đồ thôi, đâu có làm gì khác."
"Hôm nay trời cũng muộn rồi, còn phải ăn cơm nữa, mai hãy đi đi."
Chỉ cần hôm nay giữ chân được họ, ngày mai biết đâu họ đã mất mạng rồi.
Mạnh Tích Niên liếc cô ta một cái, trong lòng biết rõ ngày mai chắc chắn sẽ nguy hiểm, thêm vào đó tình trạng của vợ thủ trưởng và Chử Lượng đều rất tệ, căn bản không thể trì hoãn thêm được nữa.
"Hâm tử không đi thì thôi, nhưng Tiểu Tiểu phải ra ngoài một chuyến, Lượng tử tối nay phải thay băng gạc, vết thương đã thấm máu rồi. Tụi này đến đây là để chăm sóc Lượng tử, sao có thể mặc kệ vết thương của cậu ấy được?" Anh rất kiên quyết nói: "Nếu cô em thấy không yên tâm về vợ anh, vậy phiền cô chạy một chuyến đi mua cuộn băng gạc về."
Không cho bọn họ ra ngoài, vậy thì tự mình đi một chuyến.
Thế này thì không thể nói là không yên tâm về bọn họ nữa chứ?
Nhưng mục tiêu số ba nào dám lộ mặt ra ngoài?
Cô ta khựng lại một chút, nhìn Khương Tiểu, có chút bất lực nói: "Vậy cô vợ nhỏ cô đi đi, tôi không yên tâm rời nhà."
Tim Khương Tiểu đập lỡ một nhịp.
Gã ác bá Mạnh kia nói sẽ để cô ra ngoài, quả nhiên là để cô đi thật.
"Nhưng mà, cô phải về sớm đấy," ánh mắt mục tiêu số ba xoay chuyển trên người cô và Mạnh Tích Niên, cười có chút tà ác, "Nếu không thì người đàn ông nhà cô e là không ngồi yên được đâu."
"Tiểu Tiểu, em đi đi." Mạnh Tích Niên nhìn Khương Tiểu.
Khương Tiểu cứ thế bước ra khỏi cửa, khoảnh khắc chân bước qua ngưỡng cửa, cô không nhịn được quay đầu lại, thấy Mạnh Tích Niên và Triệu Hâm đều đang đứng ở giếng trời tiễn mình.
Lúc này Mạnh Tích Niên vẫn đang đóng giả một gã đàn ông trung thực ngoài ba mươi, lưng hơi còng, trên mặt vẫn mang vẻ sầu khổ đó. Thế nhưng trong tâm trí Khương Tiểu lại hiện lên hình ảnh nhìn thấy anh trong con hẻm lúc trước.
Người quân nhân trẻ tuổi thẳng tắp như tùng, ánh mắt sắc bén tựa kiếm.
Cánh cửa sau lưng cô đóng lại một lần nữa.
Âm thanh chấn động vào tim cô.
Tại sao cô lại có cảm giác như sự quyết tuyệt?
Nếu cô đi mà không trở lại, anh và Triệu Hâm phải làm sao? Những kẻ đó nhất định sẽ nảy sinh nghi ngờ.
Nhưng lúc này, Khương Tiểu không dám lãng phí thời gian, sau khi đi bộ một đoạn đường bình thường liền lập tức cắm đầu chạy về phía tiệm trà.
Hồ Hỷ Binh vẫn luôn ngồi bên cửa tiệm trà, trông thấy cô gái nhỏ đang chạy như bay tới, ông không kìm lòng nổi, chợt đứng bật dậy.