Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 7888 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 114
Cảm Giác Này, Thật Là Chua Xót!

❊ ❊ ❊

Ngay cả Mạnh Tích Niên cũng không nhịn được muốn chửi thề.

Nhà người thân này của Chử Lượng đúng là kỳ quặc quá đi. Vị "vợ nuôi từ bé" này kém anh họ Chử Lượng tới mười bảy, mười tám tuổi, dù cho cô bé này vừa mới sinh ra đã được bế về nuôi thì lúc đó anh họ cũng đã mười bảy, mười tám tuổi rồi nhỉ? Cũng nên tính chuyện hôn nhân rồi, làm gì có đạo lý nuôi một đứa nhóc con làm vợ chứ?

Rõ ràng chỉ cần tính một chút là ra, đợi đến khi cô bé đủ mười lăm tuổi có thể kết hôn thì anh họ cũng đã hơn ba mươi rồi!

Chỉ tiếc là nội tình trong đó họ còn chưa kịp hỏi cho rõ ràng.

Nhưng lúc này căn bản không có thời gian để họ cân nhắc.

Sắc mặt Mạnh Tích Niên hơi tái xanh, trông như kiểu bị vạch trần nỗi khổ khó nói nào đó vậy.

Anh lườm Mục tiêu số ba một cái, buồn bực nói: "Năm đó lúc tôi bị thương thân thể liệt hết rồi, thần bà nói Tiểu Tiểu là mệnh có phúc khí, bế về nhà làm vợ tôi có thể xung hỉ! Ba năm trước tôi quả nhiên vết thương lành, có thể xuống giường, đây đều là công lao của vợ tôi, tôi nợ con bé, có đợi thêm mấy năm nữa cũng cam lòng! Cô chắc là người anh họ Chử Lượng nhờ tới giúp đỡ phải không? Lo chuyện nhiều thế làm gì!"

Đoạn này anh nói vừa xấu hổ vừa bực dọc, thứ cảm xúc đó vô cùng chân thực, khiến Khương Tiểu nghe mà suýt chút nữa tưởng rằng những gì anh nói là sự thật.

Mạnh ác bá này thật biết bịa chuyện!

Sự hiểu biết của Khương Tiểu về anh lại sâu sắc thêm một chút.

Ngay khi giọng anh vừa dứt, cô liền túm lấy gấu áo, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Mạnh Tích Niên một cái, vừa thẹn vừa ngượng ngùng nói: "Anh Tích Niên anh chớ vội, mẹ nói mười sáu tuổi là em có thể sinh con cho anh rồi!"

Dáng vẻ đó cứ như là sợ Mạnh Tích Niên nghe lời của người phụ nữ trước mặt này xong, thực sự mất kiên nhẫn đợi cô lớn lên vậy.

Mục tiêu số ba vẫn luôn nhìn cô, không bỏ sót ánh mắt thẹn thùng và tình ý thoáng qua trong đáy mắt Khương Tiểu khi cô nhìn Mạnh Tích Niên.

Nếu là giả vờ, một cô bé mười ba mười bốn tuổi có thể diễn tới mức độ này sao? Biết thế nào là tình yêu, thế nào là sinh con rồi ư?

Lời thế này chắc chắn là không nói ra miệng được.

Trong lòng Mạnh Tích Niên rùng mình một cái, suýt chút nữa dựng cả da gà.

Mất mạng mất.

Mười sáu tuổi muốn sinh con cho anh?

Tuy biết là đang diễn kịch, đều là giả, nhưng cô nhóc này đúng là mười ba mười bốn tuổi thật mà, thế mà lại có thể mặt không đổi sắc nói ra những lời này với một người đàn ông xa lạ...

Cảm giác này hơi bị chua xót thật.

Triệu Hâm nghe cũng thấy kích thích lắm. Anh đột nhiên nhớ lại câu nói đội trưởng từng nói với mình lúc ở thôn Tứ Dương.

Chẳng qua chỉ là một đứa trẻ, không làm vợ được đâu...

Sự đời đúng là hoang đường thật.

Giờ đây, đứa trẻ này lại thành vợ của đội trưởng rồi...

Anh thấy đội trưởng nhà mình giơ tay xoa đầu đứa trẻ đó, cười rất đỗi chất phác và ngượng ngùng: "Tiểu Tiểu, anh Tích Niên không vội."

Nổi da gà.

Đội trưởng biết diễn, bạn học Khương Tiểu còn biết diễn hơn!

Anh thực sự muốn tự chọc mù mắt mình quá!

Sự cảnh giác trong mắt Mục tiêu số ba đã tan đi, nhưng vẫn vươn tay ra đón lấy hành lý của Mạnh Tích Niên, "Xem ra là tôi đây người ngoài lo chuyện bao đồng rồi, để tôi xách đồ giúp các người, vào đây, vào đây."

Nói là vào đây, nhưng việc muốn xách đồ giúp lại được đặt lên trước.

Mạnh Tích Niên biết sự cẩn trọng của ả, nếu không đưa đồ cho ả, ả chưa chắc đã thực sự cho họ vào, nên anh do dự một chút rồi đưa đồ cho ả.

Nhận lấy đồ, người phụ nữ này lúc đó mới nở nụ cười chân thực hơn vài phần, mở cửa cho họ vào.

"Này, cô vợ nhỏ, em có biết nấu cơm không? Bọn ta sắp đói chết rồi, không biết nấu cơm đâu." Ả vươn tay ra khoác vai Khương Tiểu.

Trong lòng Mạnh Tích Niên và Triệu Hâm lại giật thót một cái.

Điều kiện nhà anh họ khá kém, nếu vợ nuôi từ bé mười ba mười bốn tuổi mà nói không biết nấu cơm, thì đúng là ít người tin thật.

Người phụ nữ này thế mà vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ việc dò xét!

Khương Tiểu gật đầu, "Chị ạ, em biết ạ."

Thế mà biết thật ư?

Mạnh Tích Niên hơi kinh ngạc.

Anh từng nắm tay Khương Tiểu, bàn tay đó mềm mại chẳng giống đứa trẻ vùng núi chút nào, vốn tưởng là cô ở nhà không phải làm việc cơ đấy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:103
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.