Khương Tiểu nhíu mày.
Cô đương nhiên có thể từ chối.
Hơn nữa, cô cảm thấy mình cũng nên từ chối.
Loại nhiệm vụ nguy hiểm này, để một cô gái nhỏ như cô nhúng tay vào vốn dĩ đã là không đúng rồi.
“Sao anh biết tên tôi?” Khương Tiểu ngước mắt nhìn Mạnh Tích Niên.
“Diễn lại vụ án.” Mạnh Tích Niên đáp: “Lúc đó tôi và Triệu Hâm vừa vặn ở bên kia con suối.”
Thì ra là vậy!
“Anh vì thể hiện của tôi ngày hôm đó mới nhờ tôi giúp sao? Nếu tôi không đồng ý, anh tính làm thế nào?” Khương Tiểu chưa bao giờ nghĩ đến việc phải giả vờ làm một cô bé mười ba tuổi nên có bộ dạng gì.
Trọng sinh trở lại, cô chỉ muốn sống tùy ý một chút, nếu không, Hà Lai Đệ và Ngưu Quế Anh sẽ không suốt ngày nói cô như biến thành một người khác.
Chính là phải thay đổi, để bọn họ thấy cô không phải là người dễ bắt nạt.
Cho nên, khi đối mặt với Mạnh Tích Niên, cô cũng luôn giữ vẻ trưởng thành và bình tĩnh.
Dù cho đôi mắt đối phương sâu thẳm, chứa đầy sự dò xét.
Gã đàn ông này từ lúc bước lại gần cô trong con hẻm tối đã luôn quan sát cô, cô không biết sao?
“Đúng, tôi sẽ không tìm cô bé nào khác để giúp đỡ nữa. Cô không đồng ý, kế hoạch này đành phải bỏ.” Mạnh Tích Niên nghiêm túc nói: “Cô đương nhiên cũng có thể từ chối.”
Điều này làm Khương Tiểu cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nếu không, cứ tùy tiện bắt lấy một cô bé nào đó rồi muốn người ta dấn thân vào nguy hiểm thì cô thật sự thấy không thoải mái.
Bây giờ anh thẳng thắn thừa nhận chỉ là vì biểu hiện của cô, chút khó chịu kia mới dịu xuống.
Mạnh ác bá này vậy mà lại đặt niềm tin vào cô chỉ vì thể hiện hôm đó?
Cô nên nói mắt anh quá độc, hay là nói lòng anh quá lớn đây?
Nếu thật sự có thể giúp được bọn họ, giải cứu con tin, thật ra cô vẫn sẵn lòng.
Chỉ là, hành vi này của Mạnh ác bá làm cô thấy hơi khinh thường.
Cô nhìn anh: “Đây là thái độ cầu người sao?”
Sắc mặt Mạnh Tích Niên trở nên nghiêm chỉnh: “Quân nhân không cầu người.”
Cho nên, cái anh tin tưởng là ánh mắt của chính mình, sau đó nói rõ tất cả tính chất nguy hiểm cho cô, để cô tự lựa chọn có tham gia nhiệm vụ hay không.
Nếu cô thật sự có gan đồng ý, thì chứng minh cô quả thực gan dạ hơn người.
Bởi vì những cô bé bình thường sau khi nghe những lời anh vừa nói tuyệt đối không dám đồng ý.
Thậm chí, khi nghe anh mô tả những tên tội phạm đó, họ đã sợ hãi rồi.
Thế nhưng Khương Tiểu không hề, cô hoàn toàn bình tĩnh trong suốt quá trình.
Cô gái này tuyệt đối là yêu nghiệt!
“Được, tôi đồng ý.” Khương Tiểu gật đầu.
Mạnh ác bá tuy hành vi ngang ngược, nhưng thật ra nói cũng có lý.
Triệu Hâm và Hồ Hỷ Binh vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Trong số con tin có một vị phu nhân thủ trưởng, nếu xảy ra chuyện thì ảnh hưởng sẽ rất lớn! Chưa nói đến việc thủ trưởng và lão gia tử sẽ đau lòng đến mức nào, đối với bọn họ cũng là một đòn giáng nặng nề!
Để bọn tội phạm hung ác tàn nhẫn sát hại phu nhân thủ trưởng quân đội, chính là tiêu diệt nhuệ khí quân đội, tiếp tay cho uy phong của tội phạm.
Quân uy quét sạch, tội phạm ngang ngược.
Cho nên, nhiệm vụ họ nhận được là, phải đảm bảo an toàn cho con tin!
Nếu bọn họ không thể xâm nhập vào nhà Chử Lượng, mọi tình huống không rõ ràng, căn bản không có cách nào đảm bảo an toàn cho phu nhân thủ trưởng và Chử Lượng.
Biểu hiện trầm ổn như vậy của Khương Tiểu, đủ để Mạnh Tích Niên tin tưởng.
Bởi vì ngay cả nữ binh được huấn luyện bài bản, khi nghe đến nhiệm vụ như vậy, biểu hiện chưa chắc đã bằng cô.
“Chử Lượng có quen biết với biểu ca, biểu tẩu không?”
Đã đồng ý giúp đỡ, Khương Tiểu liền hỏi ra một vấn đề quan trọng nhất.
Mạnh Tích Niên vẫn giữ ánh mắt sâu thẳm: “Bọn họ trước đây là vãng lai giữa các bậc trưởng bối, bản thân họ không quen biết.”
Nếu không phải như vậy, anh cũng sẽ không để cô đến đóng giả làm biểu tẩu nhỏ.
Khương Tiểu nghe vậy liền nhìn sang Hồ Hỷ Binh: “Hỷ Binh đại ca đóng giả làm biểu ca?”