Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 9702 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1228
Mối Quan Hệ Có Điều Kỳ Quặc

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên lắc đầu, nói: "Em nhìn kỹ lại đi, xem chỗ ngồi của họ với cái người được gọi là tài xế kia, và cả thái độ, vẻ mặt của họ nữa."

Khương Tiểu được anh nhắc nhở như vậy, mới quan sát lại một chút.

Nhìn như vậy, quả nhiên là nhìn ra vấn đề rồi.

Bốn đĩa thức ăn, hai đĩa mặn, đều bày trước mặt người tài xế kia, hơn nữa, vị trí ngồi của người tài xế đó có thể coi là vị trí chủ chốt. Tuy nói nơi này có lẽ không phân chia trên dưới gì, nhưng vị trí người đó ngồi đối diện với chỗ sáng sủa, Trần Khai Cẩn và Trần Tố Nga ngồi hai bên người đó.

Điểm quan trọng nhất là, ấm trà được đặt bên tay Trần Khai Cẩn.

Nếu người đàn ông đó chỉ là một tài xế, thì điều bình thường là anh ta phải rót trà cho hai người họ, như vậy, ấm trà nên để ở bên tay anh ta mới đúng.

Còn nữa, Trần Khai Cẩn đang nói chuyện với anh ta, khi nói chuyện, thân mình cô ta nghiêng về phía anh ta, cũng luôn đối diện với anh ta mà nói.

Tình huống này rất kỳ diệu, tâm lý con người rất kỳ lạ, với loại người như Trần Khai Cẩn, nếu đối phương chỉ là tài xế, thì khi nói chuyện cô ta sẽ không nghiêm túc quay người về phía anh ta như vậy, mà sẽ vừa ăn vừa nói một cách bàng quan.

Huống hồ, lúc cô ta đang nói chuyện, người tài xế kia vẻ mặt bình thản, vừa nghe vừa tiếp tục gắp thức ăn ăn.

Tuy con người không nên phân chia giai cấp, nhưng xét về nghề nghiệp, con người vẫn thường có những thói hư tật xấu, kính trọng cấp trên, ra oai với cấp dưới.

Cho nên, thái độ và vẻ mặt khi ba người họ ở chung với nhau rõ ràng là không đúng.

Khương Tiểu nhìn đến đây, trong lòng mới giật mình thon thót.

Cô thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Mạnh Tích Niên, lúc này mới thật sự khâm phục anh. "Sao anh vừa nhìn đã nhận ra rồi?"

"Chúng tôi thường phải đi làm nhiệm vụ, rất nhiều nhiệm vụ cần tiếp xúc với đủ loại người, có những kẻ tội phạm cũng sẽ cải trang đủ kiểu, cho nên khả năng quan sát buộc phải nhạy bén." Mạnh Tích Niên nói: "Còn về việc anh nói bà mợ hờ này của em sống không ra sao, là bởi vì lúc bà ta nói chuyện với người kia, có cái vẻ mặt lấy lòng, hơn nữa, lúc anh vừa bước vào, vừa vặn thấy bà ta gắp một đũa thịt băm, rơi một sợi lên bàn, bà ta vẫn gắp bỏ lại vào bát."

Khương Tiểu: "..."

Được rồi, xét về khả năng quan sát, cô thật sự không bằng tên ác bá họ Mạnh này!

Bây giờ cô thật sự phục rồi, hèn gì cô luôn có nhiều điểm nghi vấn bị anh bắt bài, bởi vì rất nhiều chi tiết cô căn bản không nhận thức được, không chú ý tới, anh đều lặng lẽ nhìn vào mắt, và phân tích nhanh trong đầu!

Mạnh Tích Niên nhìn vẻ mặt sùng bái của cô dành cho mình, không khỏi khẽ cười ra tiếng: "Thế nào, có phải cảm thấy tìm được một vị hôn phu thông minh như vậy, không lỗ không?"

"Ừm, nếu anh không mặt dày như vậy thì càng không lỗ." Khương Tiểu nín cười.

Thật không thể khen anh, kẻo sau này anh càng đắc ý, càng bá đạo.

"Chắc còn khoảng một phút nữa, họ sẽ phát hiện ra chúng ta."

Khương Tiểu còn chưa kịp hỏi anh cái này lại phân tích ra sao, thì giọng của Mã Tiến Tài đã vang lên phía sau cô.

"Hô, Khương Tiểu! Thật sự là em à! Khách quý khách quý, đã lâu rồi em không tới quán ăn của chúng ta ăn cơm đấy!"

Giọng của ông ta trực tiếp thu hút sự chú ý của Trần Khai Cẩn và đám người họ qua đây.

Khương Tiểu dở khóc dở cười.

Cô quay người lại, nói với Mã Tiến Tài: "Mã chủ nhiệm, gần đây xem ra việc làm ăn khá lắm, ông trông phấn khởi quá nhỉ."

Mã Tiến Tài lập tức kéo chiếc ghế bên cạnh họ ngồi xuống.

"Nhờ phúc của cô bé cô đấy, việc làm ăn không tệ. Không phiền nếu tôi ngồi tán gẫu một lát chứ?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1221
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.