Việc này có ổn không đây?
Vương Dịch nén cười, nén đến mức có chút khó chịu.
Khương Tiểu chớp mắt với cô, nói: "Hay là thế này, chúng ta thi xem ai chạy lên trước đi? Không tính nam giới, tụi con gái chúng ta thi với nhau nhé?"
Cô ngầm dùng ngón tay chọc nhẹ vào eo Mạnh Tích Niên, nhưng hoàn toàn không dùng sức.
Mạnh doanh trưởng thể hiện tốt như vậy, cô còn muốn thưởng cho anh, đâu nỡ phạt anh chứ?
Mạnh Tích Niên nắm lấy tay cô, bóp nhẹ, rồi mới buông ra.
Cô nhóc tinh quái này, dựa vào thể lực và tốc độ của cô, thì ai thắng được cô chứ?
Thế nhưng, anh lại thích cái bộ dạng bắt nạt người khác một cách không dấu vết này của cô.
Vương Dịch đương nhiên lập tức ủng hộ, ai mà như Hứa Nghệ Thu, leo một cái dốc mà còn phải tìm riêng một người đàn ông dìu đỡ? Tưởng mình là thái hậu lão Phật gia chắc?
Rõ ràng là muốn nhân cơ hội này để ở riêng với người ta, hay là muốn tìm thời cơ để nói chuyện riêng với đàn ông?
"Được đó được đó!" Cô giơ tay, "Tớ cũng tham gia."
Khương Tiểu gọi về phía Diệp Tiểu Ninh, "Diệp Tiểu Ninh, tụi mình thi leo dốc lên ngắm cảnh núi Lạc Nhật đi, các cậu có muốn tham gia không?"
Diệp Tiểu Ninh vừa nghe thấy liền lập tức hứng thú, nhìn về phía ba nữ sinh đi cùng.
"Giáo sư Khâu, tụi em có thể đi tham gia không ạ?"
Giáo sư Khâu cười gật đầu, "Ra ngoài chơi là phải chơi cho thoải mái, đương nhiên là được. Tôi nghe nói cảnh sắc núi Lạc Nhật rất đẹp, các em đi xem một chút cũng tốt."
"Vậy bọn em không được tham gia à?"
Mấy người đàn ông cũng hùa theo.
"Các cậu tham gia cũng không phải là không được. Nam một tổ, nữ một tổ." Mạnh Tích Niên nói.
Tất cả mọi người đều tụ tập lại.
Diệp Tiểu Ninh nhìn Mạnh Tích Niên, lập tức nói: "Mạnh doanh trưởng, anh không được tham gia! Anh mà tham gia thì ai thắng được anh chứ! Hay là thế này, anh làm trọng tài cho bọn em!"
"Được. Vậy ai tham gia thì chuẩn bị đi, khởi động một chút." Mạnh Tích Niên là người quanh năm dẫn binh, tình cảnh này đối với anh chỉ là chuyện nhỏ, trong chớp mắt đã khuấy động được sự nhiệt tình của tất cả mọi người, đồng thời kiểm soát toàn cuộc, chia thành hai tổ nam nữ, định ra quy tắc thi đấu, thậm chí còn có cả giải thưởng và hình phạt.
Người hạng nhất sẽ nhận được hai chiếc đùi thỏ nướng vào buổi tối, người cuối cùng thì phải chịu phạt hít đất hai mươi cái.
Tất cả mọi người đều phấn chấn, "Đùi thỏ nướng? Nhưng mà lấy đâu ra thỏ ạ? Thỏ rừng sao?"
Diệp Tiểu Ninh cũng hưng phấn đến mức mặt đỏ bừng, "Thật sự có thỏ rừng sao? Là Mạnh doanh trưởng tự tay nướng ạ?"
Vẻ ngoài anh tuấn, khí chất của Mạnh Tích Niên khiến Diệp Tiểu Ninh và mấy nữ sinh khác đều tim đập thình thịch, trong số đó còn có hai người đã kết hôn rồi.
Nhưng các cô cũng đều biết anh là vị hôn phu của Khương Tiểu, nên căn bản không dám có hành động gì quá phận.
Dù là vậy, có lẽ là bản năng, các cô vẫn không tự chủ được mà tìm cách để thân cận với anh hơn một chút.
Ví dụ như, muốn ăn món thỏ anh tự tay nướng.
Mạnh Tích Niên mặt không đổi sắc, nói: "Tổ nữ đồng chí, ai giành được hạng nhất, tôi sẽ đích thân nướng hai chiếc đùi thỏ rừng cho, hơn nữa còn là đích thân đi bắt, bữa tối tôi sẽ đi bắt hai con thỏ cho các cô bồi bổ."
"Oa, tốt quá rồi, vậy mình có thể nỗ lực chạy rồi! Mình nói cho các cậu biết nhé, ở trường mình cũng chạy bộ mỗi ngày đấy!"
Vương Dịch liếc Khương Tiểu một cái.
Cô tuy không biết bản lĩnh thực sự của Khương Tiểu, nhưng cô coi như đã hiểu rõ Mạnh Tích Niên rồi, anh có sẵn lòng tốn công sức nướng thỏ cho người phụ nữ khác không?
Chỉ cần nghĩ như vậy là biết ngay ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng.
Trần Ấn lại biết Khương Tiểu có võ công.
Năm đó Mạnh Tích Niên làm nhiệm vụ trở về, trong số hai tên sát thủ nước ngoài đuổi giết anh, có một tên có lẽ chính là bị Khương Tiểu đánh phế.