Khương Tiểu hít sâu một hơi, gật gật đầu.
Là chuyện của nhà họ Khương cũ xảy ra, người trong thôn tụ tập trước cửa nhà cô rốt cuộc là có ý gì?
Vừa tới gần, cô đã nghe thấy tiếng của Ngưu Quế Anh.
“Để tôi nói cho mà nghe, chuyện này cái con ranh Khương Tiểu kia cũng chẳng giúp được gì đâu, đàn ông của nó chẳng qua cũng chỉ là một thằng lính nghèo thôi mà? Cũng chỉ là một đội trưởng chứ gì hơn, còn làm được trò trống gì nữa? Hơn nữa, chuyện của Khương Bảo Hà này, còn chẳng biết có làm liên lụy đến gã đàn ông kia không nữa kìa. Theo tôi thấy, lãnh đạo bộ đội mà khôn ngoan, thì nên đuổi việc gã đó đi, cô nói xem làm lính mà trong nhà lại có người thân thế này thì ra làm sao?”
“Thế thì liên quan gì đến người ta? Đều là do Khương Bảo Hà tự mình làm mấy chuyện thất đức thôi.”
“Sao lại không liên quan đến nó?” Ngưu Quế Anh lại nói: “Đừng nói tới Khương Bảo Hà, cứ nói tới con bé Khương Tiểu kia đi, cũng cùng họ Khương, còn phải gọi Khương Bảo Hà một tiếng cậu đấy, có một người cậu sắp phải ăn đạn như vậy, nó còn ngẩng đầu lên nổi sao? Nó còn ngẩng đầu lên được trước mặt chồng nó sao? Tôi thấy, chuyện này mà để chồng nó biết, chắc chắn gã đó sẽ không cần nó nữa, phải từ hôn với nó thôi.”
Giọng Ngưu Quế Anh không lớn, vẫn cố tình hạ thấp xuống, nhưng nghe giọng điệu của bà ta vẫn có thể nhận ra, lúc này bà ta đang rất phấn khích, chỉ hận không thể khiến Mạnh Tích Niên thật sự vì chuyện này mà từ hôn với Khương Tiểu.
Khương Tiểu bước tới, âm trầm nói: “Ngưu Quế Anh, bà có muốn đích thân đi tìm chồng tôi nói chuyện này không?”
“Nói thì nói... Khương, Khương Tiểu!”
Ngưu Quế Anh ngoái đầu lại, đối diện với đôi mắt lạnh lẽo như chứa đầy sao lạnh của Khương Tiểu, lập tức giật bắn mình.
“Nói hăng say thế cơ mà, bà muốn nói thì tôi có thể cho bà nói cho đã cái miệng. Nào, nói tiếp đi, bà mà dừng lại, tôi sẽ tát cho bà chết tươi!”
Khương Tiểu cười lạnh.
“Ai thèm nói chứ!” Ngưu Quế Anh vừa nghĩ đến sức đánh người của Khương Tiểu, lập tức xoay người chạy biến đi, bộ ngực đẫy đà kia rung lắc như sắp bật ra khỏi lớp áo.
Bà ta vừa chạy, những người trong thôn khác cũng ngượng ngùng bỏ đi.
Bọn họ bây giờ thật sự không dám đắc tội với Khương Tiểu nữa.
Bên ngoài cửa lập tức yên tĩnh, âm thanh trong sân liền nghe rõ ràng hơn.
Khương Tiểu nhấc tay, ra hiệu cho Từ Lâm Giang khoan hãy vào cửa.
Cô thực sự muốn nghe xem Hà Lai Đệ muốn nói gì.
Còn nữa, chị em Trần Khai Cẩn chẳng phải cũng ở đó sao? Cô cũng muốn nghe xem bọn họ có gì để nói.
Từ Lâm Giang cũng không lên tiếng nữa.
Hà Lai Đệ đang gào khóc thảm thiết trong sân.
“Chú hai à, chuyện này nếu chú không giúp, thì tôi đành đâm đầu vào nhà chú mà chết cho xong, tôi cũng sống không nổi nữa rồi!”
Sau đó là một hồi tiếng khóc lóc.
Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào không nói gì, bà ta khóc một hồi, lại tiếp tục kêu gào: “Chuyện này rõ ràng là con đàn bà hư thân mất nết Trâu Tiểu Linh kia hại thằng Bảo Hà nhà chúng tôi mà, nó chỉ muốn báo thù, nó đúng là một con đàn bà độc ác. Chúng ta đều là người nhà họ Khương, sao các người lại có thể thấy chết không cứu chứ?”
Lúc này, một giọng nữ lạ lẫm khiến Khương Tiểu cảm thấy hơi xa xôi vang lên.
“Trâu Tiểu Linh đó, tại sao lại muốn báo thù chứ?”
Trần Khai Cẩn.
Khương Tiểu thoáng chốc có chút thẫn thờ.
Cô lại nghe thấy giọng của Trần Khai Cẩn.
Kiếp trước mặc dù cô rất ngu ngốc, ngu ngốc đến mức không thuốc chữa, nhưng Trần Khai Cẩn thực sự được coi là một nhân vật khá quan trọng trong cuộc đời bi thảm của cô.
Bởi vì lúc đó Đặng Thanh Giang muốn lấy tranh từ chỗ cô đi bán, muốn lấy tiền, đều lấy bệnh tình của Trần Khai Cẩn ra làm lý do.
Có thể nói, lúc đó Khương Tiểu nguyện ý giao hết tranh cho Đặng Thanh Giang đi bán, cũng là dựa trên một tấm lòng lương thiện muốn dùng khả năng của mình giúp Trần Khai Cẩn kiếm tiền thuốc men phẫu thuật.