Thấy Tiết Lục Cân im lặng, gã lại vội vàng nói: "Nhà chúng tôi vốn có chút mâu thuẫn nhỏ và hiểu lầm với nhị thúc và Khương Tiểu, nhưng dù sao đây cũng là chuyện lớn, em trai tôi lại thực sự bị oan. Cũng chính vì chuyện này mà nhà chúng tôi với nhị thúc và Khương Tiểu xem như đã cùng một lòng, cũng không biết có phải là trong cái rủi có cái may hay không."
Gã nói như vậy là vì sợ Tiết Lục Cân biết chuyện Khương Tiểu đã đoạn tuyệt quan hệ với nhà bọn họ từ trước.
Hơn nữa, nói như vậy tuyệt đối có thể nâng cao độ tin cậy của gã.
Quả nhiên, việc gã có thể chủ động nhắc đến những mâu thuẫn trước đây với Khương Tiểu khiến Tiết Lục Cân trong lòng đã tin tưởng cách giải thích này.
Lý do gã đưa ra cũng khá đáng tin.
Bởi vì khi gặp chuyện lớn, những người thân thích dù trước đây có mâu thuẫn cũng có khả năng ngồi xuống thương lượng và giúp đỡ lẫn nhau.
Mâu thuẫn có lớn đến đâu cũng không lớn bằng mạng sống của người thân trong nhà.
Tiết Lục Cân suy nghĩ một chút rồi nói: "Em trai cậu tên là gì? Đã bị đưa đến trại tạm giam huyện Hoa Minh rồi sao? Cậu cứ nói rõ với tôi, lát nữa tôi gọi một cuộc điện thoại xem có thể làm thế nào."
Đây là đã đồng ý rồi sao?
Khương Bảo Quốc trong lòng mừng rỡ.
Khương Tiểu lại tiến vào cổ mộ, thấy Tiểu Thái và những người khác vẫn đang cắm cúi làm việc nên cũng không lại gần chào hỏi mà đi thẳng vào căn mộ thất đó.
Tiểu Thái vẫn luôn cúi đầu, sau khi Khương Tiểu đi vào mới ngẩng đầu lên nhìn về phía đó một cái.
Người đàn ông đeo kính chú ý đến cô, mỉm cười nói: "Sao thế Tiểu Thái, cô vẫn chưa từ bỏ ý định với Mạnh doanh trưởng à? Chúng tôi nghe ngóng được rồi, tiểu Khương kia là vị hôn thê của Mạnh doanh trưởng, đã bày tiệc rượu đàng hoàng rồi đấy."
Tiểu Thái có chút xấu hổ và tức giận.
"Anh đang nói nhảm gì đấy? Tôi không được phép nhìn người ta hai cái à? Hơn nữa, tôi đối với Mạnh doanh trưởng có tâm tư gì đâu? Chỉ là ngưỡng mộ anh ấy thôi, tôi nghe nói anh ấy là binh vương đấy!"
"Ồ, vậy chỉ là ngưỡng mộ thôi sao?"
"Chỉ ngưỡng mộ thôi thì đã sao?"
"Không có gì, không có gì, cô cũng đâu cần phải cáu kỉnh như thế. Được rồi được rồi, làm việc đi." Người đàn ông đeo kính vội nói.
Mấy người bên cạnh đều lắc đầu cười.
Chuyện như thế này, con gái da mặt vốn mỏng, bọn họ đều coi như không biết chuyện, vậy mà người đàn ông đeo kính cứ thích trêu chọc Tiểu Thái.
Khương Tiểu nghe thấy tiếng động bên ngoài, khóe miệng khẽ nhếch, cũng không để trong lòng.
Nếu Mạnh Tích Niên dễ dàng bị người phụ nữ khác câu mất tâm tư như vậy, cô cũng tuyệt đối có thể dứt khoát từ bỏ anh.
Nhưng, nhìn qua mấy lần trước, Mạnh Tích Niên đối với những cô gái khác lạnh lùng hơn cô tưởng tượng nhiều.
Cho nên, cô vẫn rất tin tưởng anh.
Cô bật chiếc đèn kéo trong mộ thất này lên, lại đứng trước bức bích họa đó.
Giờ nhìn lại, ánh mắt cô vẫn sẽ lập tức dán vào bàn tay của người đàn ông đó, vào cây bút đang được lòng bàn tay kia ấn giữ.
Khương Tiểu cứ đứng đó cẩn thận quan sát.
Bây giờ cô vẫn khá băn khoăn.
Cây bút này, rốt cuộc là nên xử lý hay không xử lý đây?
Nếu xử lý, nhất thời cô không biết dùng cách gì để không bị người khác nhìn ra điểm bất thường.
Còn nếu không xử lý, bức bích họa lại ở trong ngôi mộ này, cô thực sự không dám chắc liệu đến lúc đó trong mộ có đào ra được thứ gì có thể chứng minh cây bút này vốn nằm trong mộ thất hay không.
Những điều này đều là ẩn số.
Thậm chí cô còn không dám chắc sau này mình có phải công khai sử dụng Thần Bút hay không.
Nếu như viện nghiên cứu dưới quyền lão già đã hại chết cô ở kiếp trước có những người tài giỏi dị thường cần cô đối phó thì sao?
Hơn nữa, nếu cô thực sự kết hôn với Mạnh Tích Niên, hai người gắn bó keo sơn, cô không thể nào lúc nào cũng trốn trong không gian để vẽ tranh được.