Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 9702 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1246
Người Đàn Ông Như Vậy

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên lắc đầu nói: "Chưa chắc đã là nhắm vào đống tài bảo trong truyền thuyết kia. Thế nhưng, giá trị của lão trạch Mạnh gia không nằm ở chỗ số tài bảo đó, đương nhiên, đây là đối với người trân trọng nó mà nói. Những tin tức cũ mà ông nội từng kể với em, tuy anh không biết rõ ràng, nhưng anh lại biết một chuyện khác mà ngay cả ông cũng chưa từng nghe qua."

Khương Tiểu nghe đến ngẩn người.

Lão trạch Mạnh gia còn có nhiều duyên nợ đến vậy sao?

Người và việc liên quan đến nó thật đúng là không ít mà.

Mạnh Tích Niên nói: "Đó là chuyện mẹ kể cho anh. Năm đó, ông ngoại anh muốn tranh giành tòa lão trạch đó, thực ra cũng là muốn để lại một phần cho nghĩa huynh của mẹ anh."

"A? Nghĩa huynh?"

"Ừm, nói là nghĩa huynh, thực ra Niên Triệt là con riêng của đại bác ông ngoại. Chỉ là trong nhà rất để ý sự tồn tại của người đó, nên ông ngoại vì muốn chia sẻ nỗi lo cho đại bác mình, đã đón người đó về, nhận làm nghĩa tử. Như vậy, anh ấy vẫn có thể mang họ Niên, vẫn có thể sống ở Niên gia."

Mạnh Tích Niên hồi tưởng lại đoạn ký ức đó, ấn tượng không còn quá rõ ràng.

Dù sao lúc đó anh còn nhỏ, lúc đó có lẽ vì mẹ anh thực sự không còn ai để tâm sự nên mới kể cho anh nghe đứt quãng như vậy.

Còn việc lúc đó mẹ kể về Niên Triệt như thế nào, Mạnh Tích Niên cũng nhớ không rõ lắm.

Chỉ là mẹ nói với anh, gả vào Mạnh gia, để Mạnh gia và Niên gia cùng chia sẻ tòa lão trạch này, có chút xin lỗi nghĩa huynh của bà, vốn dĩ tòa lão trạch này Niên Triệt cũng nên có phần mới phải.

Tuy nhiên, ấn tượng của Mạnh Tích Niên đối với Niên Triệt cũng có thể coi là gần như không còn.

Trong ký ức cũng chỉ là một phân đoạn như vậy, một bóng lưng của Niên Triệt.

Hình như là lúc anh theo mẹ ra ngoài, đã gặp Niên Triệt?

Lúc đó họ không nói mấy câu, Niên Triệt liền quay người rời đi, anh và mẹ đứng đó, nhìn bóng lưng dần xa của người ấy.

Còn một lần khác, thì hoàn toàn là màu đen u ám, lần đó, anh vẫn luôn không muốn nhớ lại, cứ hễ nhớ tới là cảm thấy cả trái tim đều lạnh buốt.

Khương Tiểu có chút ngơ ngác hỏi: "Nhưng mà, chuyện này thì có liên quan gì đến Đoạn Thanh Thanh?"

Mạnh Tích Niên hoàn hồn, chạm phải ánh mắt đầy nghi hoặc của cô, trầm mặc một lát rồi mới nói: "Đây chỉ là trực giác của anh, chưa được kiểm chứng, cũng không có cách nào kiểm chứng. Năm đó, tại tang lễ của mẹ anh, Niên Triệt xuất hiện lần cuối cùng. Hôm đó trời mưa, anh ta cầm một chiếc ô màu đen, mặc một bộ đồ màu đen, anh ta đứng ở rất xa, nhìn một cái rồi quay người rời đi. Ngay lúc đó, anh đã nhìn thấy Đoạn Thanh Thanh ở phía xa hơn, cô ta đang nhìn anh ta."

Khương Tiểu hít ngược một hơi.

Cô suýt chút nữa hoài nghi những gì mình vừa nghe được.

Ý của tên Mạnh ác bá này rất rõ ràng, chính là đang nói, năm đó Đoạn Thanh Thanh có tình cảm khác lạ với Niên Triệt!

Không thể nào chứ?

"Có lẽ vì mối liên quan đó, nên sau này dù thế nào anh cũng không cách nào thích nổi cô ta."

Mạnh Tích Niên thấy cô đang ngơ ngác suy tư, không nhịn được bèn véo má cô nói: "Được rồi, những chuyện này, em biết sơ qua là được, không cần nghĩ nhiều."

"Em chỉ muốn hỏi,Ký nhiên (đã) biết những chuyện đó từ lúc đó, sao anh không đi điều tra?"

"Điều tra?" Mạnh Tích Niên nhếch môi, "Không cần thiết, bất kể cô ta vì lý do gì mà gả cho Mạnh Triều Quân, sự thật chính là, họ đã kết hôn rồi. Mạnh Triều Quân là ngốc hay là ngu, anh không có hứng thú quản."

Anh chỉ cần không nhìn thấy là được.

Cho nên anh vẫn luôn không muốn quay về, dù có điều tra rõ chân tướng thì Đoạn Thanh Thanh bây giờ cũng là vợ của Mạnh Triều Quân, đây chính là sự thật.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1237
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.