Khương Tiểu ở đầu dây bên kia nghe thấy câu này, không khỏi ngẩn ra một chút.
Mạnh Tích Niên ở nhà cũng có phòng riêng, tất nhiên, anh luôn vô lại muốn chen vào phòng cô để ngủ cùng, thỉnh thoảng ở nhà cũng tự mình vào ở trong phòng cô, cô đều biết cả, nhưng anh chưa bao giờ làm mấy chuyện như thay ga trải giường hay thay vỏ chăn này cả.
Hôm nay là sao vậy?
Muốn giặt chăn cho cô?
Cô cảm thấy vô cùng khó tin, với sự hiểu biết của cô về Mạnh Ác Bá, khi cô không có ở đây, anh hận không thể không giặt ga giường của cô ấy chứ, vì cô nhớ khi viết thư cũng từng nói, anh thích mùi hương của cô trên giường.
Đó là lúc cô nói cô thích nhất là khi ga trải giường vừa giặt xong vừa phơi khô, vì có một mùi của mặt trời. Mặc dù sau đó có người nói, đó không phải mùi của mặt trời, mà thực ra là mùi của mạt bụi bị phơi chết.
Nhưng cô vẫn không muốn nghĩ như vậy, cố chấp cho rằng đó chính là mùi của mặt trời. Sau đó Mạnh Tích Niên liền nói với cô, chăn của mình thì anh sẵn lòng giặt, nhưng tuyệt đối không muốn giặt ga giường vỏ chăn của cô, vì nếu không giặt thì sẽ lưu lại mùi hương của cô.
Khương Tiểu không hiểu sao lại nhớ tới đoạn đối thoại này giữa họ.
Bây giờ Mạnh Ác Bá muốn giặt chăn cho cô?
Cô nghe thấy giọng nói của Mạnh Tích Niên, không hiểu tại sao, nghe thôi đã có một cảm giác kỳ lạ.
“Tối qua cháu đổ mồ hôi nhiều, cháu giặt giúp cô ấy đi, đỡ để cô ấy về lại ngửi thấy mùi mồ hôi.”
Khương Tiểu: “......”
Đã sắp tháng mười một rồi, ban đêm đã có chút se lạnh, đổ mồ hôi nhiều?
Nhiều đến mức có mùi mồ hôi?
Cô cứ cầm ống nghe như vậy mà nghe.
Lại nghe thấy Cát Lục Đào nói: “Vậy cháu cứ để đó, để đó đi, lát nữa cô tới giặt, bữa sáng làm xong rồi, cháu đi ăn sáng trước đi.”
Mạnh Tích Niên trong lòng có quỷ, ở góc độ đó cũng không thấy Cát Lục Đào đang cầm ống nghe, lại nói thêm một câu: “Không cần đâu bà, cháu tự giặt là được!”
Cát Lục Đào liền thấy anh chạy vội đi ôm ga trải giường ra ngoài.
Bà không nhịn được mà nói: “Thằng bé Tích Niên này, sao thời tiết này mà còn đổ mồ hôi nhiều thế nhỉ? Muốn giặt ga giường cũng đâu cần phải chạy nhanh thế, cứ như là cô muốn tranh với nó vậy.”
Khương Tiểu cạn lời: “Anh ấy ôm ga trải giường ra sân giặt rồi ạ?”
“Đúng vậy, chạy nhanh lắm. Chắc chắn nó không biết là cô đang nói chuyện điện thoại với cháu đấy, đợi chút, để cô gọi nó tới nói chuyện với cháu, đàn ông con trai, biết giặt chăn màn gì chứ, để cô đi giặt cho.”
Cát Lục Đào đặt điện thoại xuống, đi được vài bước, lớn tiếng gọi: “Tích Niên ơi, điện thoại của Tiểu Tiểu nè, cháu tới nói chuyện với con bé đi, cái ga giường cứ để đó, cô đi giặt cho.”
Sau đó Khương Tiểu lại lờ mờ nghe thấy tiếng của Mạnh Tích Niên.
“Hả? Không cần đâu bà, bà cứ nói chuyện với Tiểu... cháu lát nữa sẽ gọi lại cho em ấy!”
Khương Tiểu: “......”
Địa vị của cô trong lòng anh giảm sút rồi sao?
Nếu là trước đây, lúc này anh đâu còn tâm trí mà giặt ga giường nữa, đã sớm bay như gió tới giành lấy điện thoại rồi chứ!
Bây giờ giặt ga giường quan trọng vậy sao?
Khương Tiểu không nhịn được mà nghĩ, Mạnh Ác Bá, có quỷ nha.
“Tiểu Tiểu à, Tích Niên nói lát nữa sẽ gọi lại cho cháu.”
“Dạ, vâng ạ.”
Cúp điện thoại, Khương Tiểu dựa vào ghế sofa, xoa cằm, trong lòng suy nghĩ, Mạnh Tích Niên đây là bị làm sao vậy?
Thực sự là đổ mồ hôi quá nhiều, thối đến mức ngại không để bà ngoại giặt giúp?
Mạnh phó đoàn trưởng đang múc nước vò ga trải giường: “......”
Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy mặt anh đỏ bừng, tai cũng đỏ bừng.
Chuyện này thực sự là......
Quê độ quá rồi.
Nếu để Khương Tiểu Tiểu biết, chắc chắn sẽ mắng anh là đồ lưu manh cho xem!
Thế nhưng, chuyện này có thể trách anh sao?