Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 10213 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1593
Tức Đến Hộc Máu

❊ ❊ ❊

“Thế còn chị Phương thì sao?”

Câu hỏi này của Khương Thanh Châu có ý là cô ta tưởng rằng Khống Khản Chi muốn cưới mình.

“A Châu,” Khống Khản Chi cũng hiểu ý cô ta, trong lòng thót một cái, vội vàng muốn nắn lại suy nghĩ của cô ta: “Bấy nhiêu năm nay, Tiêu Phương đối xử với em cũng không tệ đúng không?”

“Vâng…”

“Em biết không? Tiền bạc trong nhà đều do một tay Tiêu Phương quản lý, tiệm mực tiệm giấy nhà họ Khống cũng đều do Tiêu Phương trông nom, còn cả những cuốn sách anh xuất bản nữa, cũng đều là cô ấy thương thảo với chủ hiệu sách. Những việc này em đều không biết, anh cũng không nỡ để em vất vả. Em cứ an tâm nghỉ ngơi ở nhà, được không?”

“Nhưng mà…”

“Không sao đâu, nếu em thấy chán thì đến lúc đó cứ đi tìm Khương Tiểu, dỗ dành nó một chút. Mẹ con nào có thù qua đêm, đúng không?”

Ngoài cửa, mặt Tiêu Phương trắng bệch như tờ giấy, cắn chặt môi dưới đến bật máu.

Vốn dĩ sau khi về phòng, cô không cách nào ngồi yên được nên mới quay lại, định bụng sẽ ba mặt một lời với bọn họ. Nào ngờ vừa đến nơi thì nghe được những lời này của Khống Khản Chi, tức thì giận đến mức gần như hộc máu.

Cô làm trâu làm ngựa cho nhà họ Khống, cho Khống Khản Chi suốt bao năm qua, kết quả lại nhận được cái kết cục này?

Ý của Khống Khản Chi là muốn cô tiếp tục làm trâu làm ngựa kiếm tiền nuôi hắn chưa đủ, còn muốn cô nuôi dưỡng cái con yêu tinh này cho hắn nữa?

Đúng là mơ đẹp thật, cái gì tốt hắn cũng muốn chiếm hết!

Ngay khoảnh khắc này, trong lòng Tiêu Phương ngược lại đã bình tĩnh trở lại.

Cứ chờ xem.

Ngày hôm sau, Khống Khản Chi chủ động tìm cô nói chuyện. Bất kể hắn nói gì, Tiêu Phương đều cúi đầu, không nhìn hắn, cũng không lên tiếng.

Khống Khản Chi tưởng cô đã thông suốt, dỗ dành vài câu rồi bỏ đi.

Khống Tình Tình bước vào, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Mẹ, sáng sớm ra mẹ cứ ép không cho con đi tìm con đàn bà tiện chết tiệt kia là có ý gì? Nó đã dụ dỗ bố con lên giường rồi đấy!”

“Tình Tình, con có đứng về phía mẹ không?” Tiêu Phương bình tĩnh ngẩng đầu nhìn con gái.

“Tất nhiên là con đứng về phía mẹ rồi! Nếu không thì con làm mấy chuyện đó để làm gì?” Khống Tình Tình trợn tròn mắt.

“Vậy thì tốt, đã đứng về phía mẹ thì phải nghe lời mẹ. Mẹ bảo gì con làm nấy, con tin mẹ đi, mẹ nhất định sẽ cho bọn họ một bài học.”

“Mẹ, mẹ định làm gì?”

“Con đừng hỏi, cứ chờ xem là được.”

Hai ngày sau, Tiêu Phương cầm hai bản hợp đồng về, tìm gặp Khống Khản Chi.

“Trước đây ông nói muốn mua nhà cho A Châu dọn ra ngoài ở đúng không? Nhưng bây giờ tôi thấy không cần thiết nữa. Cứ để cô ta ở đây đi, tránh cho ông cứ chạy ra ngoài, người ngoài nhìn thấy lại gây phiền phức.”

Lời Tiêu Phương nói đúng ý Khống Khản Chi.

Hắn lập tức gật đầu: “Vẫn là bà chu đáo.”

Tiêu Phương lại nói: “Thế nhưng, hiện tại trạng thái của Tình Tình không thích hợp ở trong nhà nữa, ai biết nó lại gây ra chuyện gì? Cho nên tôi nghĩ, nhà vẫn phải mua, chỉ là mua cho Tình Tình. Tôi đã xem một căn, khá tốt đấy, ông xem có đồng ý không.”

Hắn chỉ có mỗi đứa con gái này, sao có thể không đồng ý?

“Đồng ý, đồng ý. Bao nhiêu tiền?”

Tiêu Phương nhàn nhạt đáp: “Cũng chỉ nhiều hơn căn ông xem lần trước một chút thôi.”

Lần trước Khống Khản Chi xem hai căn, căn thứ nhất quá đắt, căn hắn ưng ý có giá chưa đến mười vạn. Nghe nói nhiều hơn một chút, đoán chừng cũng chỉ tầm mười mấy vạn, thế là hắn gật đầu.

Tiêu Phương lật đến chỗ ký tên: “Vậy ông ký vào đây đi. Có cần đọc kỹ hợp đồng không?”

“Không cần đâu, hợp đồng trong nhà trước giờ đều là bà lo liệu, tôi còn có gì mà không yên tâm chứ?” Khống Khản Chi đặt bút ký tên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1524
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.