Ông báo địa chỉ rồi cúp điện thoại, nhìn Cát Lục Đào trân trối, cả hai đều có đôi mắt sưng đỏ vì khóc, vẻ mặt ngẩn ngơ như thể đang trong cơn mộng mị.
Nhìn nhau một hồi, Cát Lục Đào mới tìm lại được giọng nói của mình: “Ông Hải, ông mau nhéo tôi một cái xem nào, vừa rồi thật sự là con Châu nhà mình gọi điện về sao?”
Khương Tùng Hải gật đầu thật mạnh, đáp: “Phải! Là con Châu nhà mình! Nó còn nói ngày mai nó sẽ về! Bà Đào, bà không nghe nhầm đâu, con gái chúng ta ngày mai về rồi!”
Nước mắt Cát Lục Đào lại lập tức trào ra, miệng lẩm bẩm: “Bồ Tát phù hộ, Bồ Tát phù hộ.”
Chẳng phải là Bồ Tát phù hộ hay sao?
Trong lòng họ kỳ thực đã sớm nghĩ rằng Khương Thanh Châu không còn trên đời này nữa rồi.
Vậy mà, nó vẫn còn sống, ngày mai còn phải trở về!
Hai người kích động hồi lâu, mãi mới bình tĩnh lại đôi chút, Cát Lục Đào liền nói: “Tôi phải đi dọn dẹp phòng khách cho thật sạch sẽ! Tháo hết chăn ga gối đệm ra giặt giũ, phơi phóng lại!”
“Vậy, vậy tôi ra vườn tưới hoa nhé? Ngày mai cắt vài nhành, tìm cái bình cắm vào. Phòng con Tiểu Tiểu nhà mình đều cắm hoa, chắc con Châu cũng thích!”
“Không phải, ông Hải, ông đi mua ít bột nếp ngon, mua thêm chút đường đỏ về đây, ngày mai tôi làm cho con Châu một bát chè trôi nước trứng đường đỏ, nó về nhà rồi, phải ăn bát gì ngọt ngào mới được!”
“Được, được! Tôi đi ngay đây.”
“Tiện thể mua thêm con gà béo, nuôi trước đã, ngày mai hãy thịt, hầm cho con Châu một nồi canh gà tươi.”
“Được, được!”
“Hay là chúng ta làm thêm một nồi điểm tâm trà nhỉ?” Cát Lục Đào lại nói: “Con Châu chắc chắn không biết bây giờ nhà mình đã sống tốt hơn rồi, cũng không biết bao nhiêu năm nay nó ở bên ngoài đã chịu bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu uất ức. Lần này trở về, chúng ta nhất định phải bồi bổ cho nó thật tốt.”
Khương Tùng Hải cứ gật đầu lia lịa: “Con Tiểu Tiểu nhà mình chắc chắn cũng sẽ rất vui, cuối cùng nó cũng có mẹ rồi. Tôi vẫn luôn lo lắng, sau này khi Tiểu Tiểu kết hôn, đằng nhà gái nhân đinh mỏng manh, cha mẹ trưởng bối không có ở đó, lúc bái đường thì thật sự không coi được. Hơn nữa, không có mẹ ruột ở bên, có vài chuyện cần lo liệu, dựa vào hai ông bà già chúng ta cũng không thỏa đáng lắm. Giờ thì tốt rồi, tốt quá rồi.”
“Phải đó, phải đó.”
Mạnh Tích Niên lái xe đưa Khương Tiểu và Vương Dịch trở về, xe vừa dừng lại ngoài cổng, ba người bước xuống xe thì vừa vặn nhìn thấy cổng lớn mở ra, Khương Tùng Hải vẻ mặt vui mừng bước ra ngoài.
Khương Tiểu ngẩn người, cười nói: “Ông ngoại, ông nghe thấy tiếng xe nên đoán là chúng con về rồi ạ? Còn đặc biệt ra mở cổng đón con nữa chứ!”
“Tiểu, Tiểu Tiểu?” Khương Tùng Hải sững sờ.
“Thật tình, con còn định tạo bất ngờ cho ông và bà ngoại nên mới không gọi điện báo trước, không ngờ lại bị ông phát hiện ra rồi.”
Khương Tiểu kéo Vương Dịch đến trước mặt ông, giới thiệu: “Ông ngoại, con giới thiệu chút ạ, đây là bạn tốt của con, Vương Dịch, trước đây con từng nhắc với ông bà rồi đó.”
“Chào ông ngoại ạ! Ông cứ gọi cháu là Tiểu Dịch là được ạ.” Vương Dịch cúi chào Khương Tùng Hải.
Cô thấy ông ngoại của Khương Tiểu trẻ hơn và khỏe mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.
“Được, Tiểu Dịch, chào cháu. Mau, mau vào nhà ngồi đi!” Khương Tùng Hải trong lòng càng thêm vui mừng, trùng hợp thật đấy, chẳng lẽ là do tình mẫu tử liên tâm, Khương Tiểu cảm nhận được mẹ ruột sắp trở về nên cũng đột ngột quay về sao?
Ông vỗ vỗ vai Mạnh Tích Niên: “Tích Niên cũng tới rồi, mau vào nhà đi.”
Thế này thì trong nhà náo nhiệt rồi.
“Các con cứ vào nhà trước đi, ta phải đi mua con gà, mua ít bột nếp.”
Khương Tiểu giữ ông lại: “Chuyện mua đồ gì đó để lát nữa con đưa Vương Dịch đi dạo một vòng rồi tiện thể mua luôn cho ạ.”