Khương Tiểu trầm mặt xuống.
"Tôi đâu có thừa nhận bà ấy là mẹ tôi."
Khống Tình Tình cười lạnh, "Hừ, nói giỡn à, cô nói không nhận là không nhận sao? Tôi nói này, hai mẹ con cô sao mà trơ trẽn thế hả? Mẹ cô ăn chực nằm chờ ở nhà tôi suốt mười năm trời nhất quyết không chịu đi, giờ cô biết chuyện rồi, không muốn đón bà ấy về, chẳng lẽ còn muốn bám theo bà ấy mà ăn vạ nhà họ Khống chúng tôi sao? Cô đừng nói với tôi là cô muốn ba tôi yêu ai yêu cả đường đi lối lại, coi cô như con gái ruột nhé? Cô muốn theo họ Khống của tôi đúng không?"
"Tình Tình!" Tiêu Phương lại khẽ quát một tiếng.
Khống Tình Tình trừng mắt, "Chẳng lẽ con nói sai sao?"
"Cô tưởng nhà họ Khống có ngai vàng để kế thừa à? Tôi cần gì phải bám lấy nhà họ Khống các người?" Khương Tiểu lạnh giọng nói: "Nếu người đàn ông như Khống Khản Chi kia mà thực sự là ba tôi, tôi đã phải đăng báo cắt đứt quan hệ ngay lập tức rồi, huống chi ông ta không phải? Tôi còn sợ tránh không kịp ấy chứ, làm sao có chuyện bám lấy?"
"Cô! Cô có ý gì?" Khống Tình Tình giận dữ.
"Có ý gì mà cô còn không hiểu à? Biết người đàn ông của Khương Thanh Châu không phải Khống Khản Chi, biết tôi không phải dòng giống của ông ta, tôi thực sự thở phào nhẹ nhõm đấy! Nếu không, có người ba như thế, lại có người chị như cô, thì sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa!"
"Khương Tiểu!"
Sự khinh miệt và xem thường rõ mồn một như vậy khiến Khống Tình Tình tức đến mức con mắt như muốn lồi ra ngoài.
Tiêu Phương cũng không ngờ Khương Tiểu lại có thái độ như vậy đối với nhà họ Khống, đối với Khống Khản Chi. Kinh ngạc xong, bà lại chợt thấy lời Khương Tiểu nói khiến trong lòng mình có chút hả dạ.
Đúng vậy, người đàn ông như Khống Khản Chi ấy mà!
"Nếu đã như vậy, Khương Tiểu," bà giữ giọng bình tĩnh nói: "Vậy con càng nên đón mẹ con ra khỏi nhà họ Khống. Con phải biết rằng, đã nhận lại con gái rồi, nếu bà ấy vẫn ở nhà họ Khống thì sau này bên ngoài sẽ đồn thổi những lời khó nghe hơn nữa. Danh tiếng của A Châu không tốt sẽ ảnh hưởng rất lớn đến con, hơn nữa, con là vị hôn thê của Mạnh Tích Niên, con cũng phải nghĩ cho anh ta chứ, phải không?"
Phải thừa nhận rằng, điều Tiêu Phương nói là một sự thật.
Khương Thanh Châu tiếp tục sống ở nhà họ Khống thì danh tiếng sẽ càng khó nghe hơn.
Nhất là sau này khi mối quan hệ của họ bị phơi bày, người ngoài sẽ càng cảm thấy khó tin, con cái cha mẹ đều tìm thấy rồi, sao vẫn có thể tiếp tục sống không danh không phận ở nhà người khác được?
Mà Mạnh Tích Niên có một người mẹ vợ như vậy chắc chắn cũng sẽ bị người khác cười nhạo.
Chẳng phải Cao Vĩ, Phương Kiến Nghiệp và những người đó đang đợi để xem trò cười của anh ta sao?
Thực ra đúng là nên đón Khương Thanh Châu ra.
Tiêu Phương lại nói: "Trước đây tình trạng sức khỏe của mẹ con không tốt lắm, cho nên để không kích động bà ấy, chúng ta cũng để bà ấy ở nhà mãi, cũng không giải thích thêm với bên ngoài. Nhưng nếu các con đón bà ấy về nhà, bà ấy đã tìm thấy người thân rồi, thì hai nhà chúng ta hoàn toàn có thể cùng ngồi xuống, suy nghĩ kỹ một biện pháp để gột rửa danh tiếng trước đây của A Châu."
Bà dừng một chút rồi nói tiếp: "Chúng ta hoàn toàn có thể nói rằng, tất cả đều là vì muốn chữa bệnh cho bà ấy. Trước đây bà ấy bị bệnh, không nhớ mình là ai, cho nên chúng ta luôn giúp bà ấy tìm người thân, giờ cuối cùng cũng tìm thấy rồi."
Đó là tìm thấy sao?
Khương Thanh Châu vốn dĩ luôn tỉnh táo, có từng tìm người nào đâu?
Khương Tiểu cười mỉa mai.
"Còn nữa, nếu có thể," Tiêu Phương cắn nhẹ môi dưới, nói: "Còn phải nhờ con phối hợp với chúng ta, nói giúp cho ba của Tình Tình vài câu tốt đẹp, cứ nói ông ấy chỉ là có lòng tốt, vì muốn cứu mẹ con mà không muốn công khai bệnh tình của bà ấy, nên mới phải gánh chịu tiếng xấu suốt bao nhiêu năm nay."
Nghe đến đây, Khương Tiểu không nhịn được nhìn bà, "Bà Tiêu, đến giờ bà vẫn muốn bảo vệ Khống Khản Chi sao?"