Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 10213 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1585
Một Đêm Không Ngủ

❊ ❊ ❊

"Tích Niên, cậu cho chúng tôi thêm một đêm, thêm một đêm thời gian nữa, ngày mai rồi hãy làm những việc đó, có được không?"

Mạnh Tích Niên trầm mặc một lúc, nói: "Ông bà ngoại, hai người đừng hiểu lầm, đây là ý của cháu, không phải ý của Tiểu Tiểu."

Câu nói này như một liều thuốc an ủi cực lớn đối với Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào.

Trước đó toàn thân họ vốn lạnh buốt, có một cảm giác thê lương như thể bị Khương Tiểu vứt bỏ, nhưng nghe xong câu này, tinh thần họ lập tức hồi phục không ít.

Phải biết rằng, họ vừa mới trải qua chuyện bị con gái ruột từ bỏ, trái tim vẫn còn đang lạnh giá, giờ lại nghe Khương Tiểu nói vì muốn vạch rõ giới hạn với Khương Thanh Châu mà chuẩn bị từ bỏ cả họ, nhận người khác làm cha mẹ, thì trái tim này làm sao chịu đựng nổi?

Thực tế thì năm xưa khi Khương Thanh Châu vứt bỏ họ mà rời khỏi thôn, nếu không phải vì Khương Tiểu, vì họ vẫn còn gửi gắm tình cảm và nghĩ rằng dù thế nào cũng phải nuôi nấng Khương Tiểu khôn lớn, có lẽ họ đã không chống đỡ nổi rồi.

Cộng thêm mấy năm nay, Khương Tiểu dường như đã trở thành chỗ dựa tinh thần của họ, nếu nói Khương Tiểu không còn là cháu ngoại của họ nữa, mà đã đem cho người khác làm con nuôi, thì hai người họ sau này phải làm sao đây?

Đợi đến khi Mạnh Tích Niên rời đi, ngôi nhà lại chìm vào yên lặng.

Cát Lục Đào tùy tiện tìm việc gì đó để làm, cầm giẻ lau chùi chỗ này một chút, quét dọn chỗ kia một chút, kỳ thực ngày nào bà cũng dọn dẹp, chẳng có chỗ nào bẩn cả, nhưng nếu không làm việc gì đó, bà lại thấy trong lòng trống rỗng, bất an.

Khương Tùng Hải thì đi xới đất cho mấy luống hoa trong sân, rồi bón phân cho hoa.

Hai người cuối cùng cũng chẳng tìm được việc gì để làm nữa, đành ngồi xuống, nhìn nhau không nói lời nào, đều thấy ánh mắt của đối phương trống rỗng vô hồn.

"Ông Hải à, ông thật sự định đồng ý sao?" Cát Lục Đào lí nhí hỏi.

"Không đồng ý thì làm thế nào được?" Khương Tùng Hải thẫn thờ đáp: "Chúng ta đều biết, Tích Niên là thật lòng suy nghĩ cho Tiểu Tiểu. Những điều cậu ấy nói về nhà họ Huống rất có thể sẽ trở thành sự thật, chúng ta có thể để Thanh Châu sau này lại hại Tiểu Tiểu nữa sao? Tiểu Tiểu từ nhỏ đến lớn đã chịu bao nhiêu khổ cực rồi, vớ phải một người mẹ như thế, lại vớ phải ông bà ngoại vô dụng như chúng ta, con bé đáng thương biết bao?"

"Nhưng mà, nếu thật sự cho làm con nuôi, thì làm con nuôi nhà ai chứ?" Cát Lục Đào giọng khản đặc: "Tiểu Tiểu nhà chúng ta tâm tính tốt, sau này nhất định không thể không đoái hoài đến chúng ta, nhưng nhỡ cha mẹ mới của con bé không vui thì sao? Ngày lễ ngày tết, không muốn để Tiểu Tiểu đến thăm chúng ta thì sao? Đến lúc đó chúng ta cũng không thể khiến Tiểu Tiểu khó xử."

Vì vậy, để không khiến con bé khó xử, thì phải khuyên nó đừng về nữa, phải ở lại nhà cha mẹ mới mà làm tròn chữ hiếu.

Như vậy chẳng phải họ thực sự giống như đã mất đi đứa cháu ngoại rồi sao?

Nghĩ đến thôi đã thấy lòng đau thắt lại.

Khương Tùng Hải lấy tay che mặt, hồi lâu không nói một lời.

Không phải không muốn nói, mà là không biết phải nói gì, hơn nữa, cổ họng thật sự chua xót khó tả, ông sợ vừa mở miệng là sẽ không nhịn được mà bật khóc.

Đêm đó, hai ông bà đều không ngủ được.

Cát Lục Đào nằm trên giường, chốc chốc lại trằn trọc trở mình.

Khương Tùng Hải dứt khoát khoác áo ngoài đứng dậy, cầm lấy bao thuốc lá, đi ra sân, ngồi trên ghế bập bênh vừa hút thuốc vừa ngẩn người nhìn bóng hoa rợp đầy sân.

Chử Lượng làm việc xong quay về, suýt chút nữa bị đốm lửa thuốc lá lập lòe trong sân làm cho giật mình.

"Ông, ông đang làm gì thế ạ?"

"À, Chử Lượng về rồi à, đi ngủ đi, đi ngủ đi, ta ngồi thêm lát nữa."

Nghe giọng nói khàn đặc của Khương Tùng Hải, lòng Chử Lượng thắt lại.

"Đêm lạnh lắm, ông hay là vào trong ngồi đi?" Chử Lượng thăm dò hỏi.

"Ta ngồi lát nữa sẽ vào." Khương Tùng Hải hiếm khi tỏ ra cố chấp, còn đuổi Chử Lượng vào trong, bảo đừng quản ông nữa.

Chử Lượng bất lực, đành phải vào phòng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1524
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.