Đêm thứ ba.
Thụ ở lại phòng ngủ 105 cùng tôi mãi cho tới khi chỉ còn vài phút trước khi tắt điện.
Đầu tôi đau liên tục, hơn nữa tinh thần lại sa sút, ngay cả những gì xảy ra chiều nay tôi cũng không nhớ. Ngồi trên giường của Tiểu Phượng, tôi cảm thấy tất cả đều rất khó chịu.
Không khí nóng nực. Không có gió. Bầu trời u tối đến mức khó hiểu.
May mà, đối với tôi, đêm nay là đêm cuối cùng ở lại trong kí túc xá nữ. Hi vọng rằng những buồn rầu khó hiểu đang vây lấy tôi chắc cũng sẽ kết thúc.
Đúng mười giờ, “tạch”, phòng ngủ đã bị cắt điện. Kí túc xá nữ chìm trong bóng đêm.
Tôi ngủ trên giường của Tiểu Phượng, cô dùng đôi tay mềm mại để ôm lấy tôi, tôi nghe thấy cô nói khẽ bên tai tôi: “Chị, ngủ ngon nhé”, mùi thơm của các thiếu nữ mới lớn vây quanh lấy tôi. Rất nhanh thần trí, tôi đã có chút mơ hồ.
Đêm thứ ba được Tiểu Phượng ôm lấy trong vòng tay này, tôi hi vọng sẽ là một đêm ngọt ngào không có những giấc mơ.
Đang mơ mơ hồ hồ chìm vào giấc ngủ thì đột nhiên, cánh tay đặt trên phần eo của cô ấy nhẹ nhàng lay động tôi.
- Nguyệt Quang.
Tiếng nói thầm nhỏ nhẹ bên tai vang lên sau đó. Tôi ngay lập tức tỉnh lại trong cơn buồn ngủ mơ màng. Bởi vì, Tiểu Phượng chưa bao giờ gọi tôi là Nguyệt Quang.
Chỉ có cô ta mới gọi tôi như vậy, cô ấy nói: Tớ là một đám mây trên trời, cậu là ánh sáng mặt trăng trong bầu trời đêm tối. Cô ta, là Vân Hiểu.
Tôi ngay lập tức mở to đôi mắt, cơ thể như rơi vào một căn phòng đóng băng với đầy cạm bẫy. Cái cánh tay đặt lên eo tôi đã kẹp chặt vào cơ thể tôi.
Qua ánh đèn ngoài cửa tối mờ, tôi nhìn thấy Tiểu Phượng nằm nghiêng người bên cạnh tôi, phần thân phía trên quay về phía tôi, khuôn mặt trắng xanh dường như sắp kề sát vào mặt tôi. Hơi thở của cô ta rơi lạnh lẽo trên má tôi. Ánh đèn ít ỏi chiếu vào một nửa mặt của cô ta, trên một nửa khuôn mặt ấy, tôi đã nhìn thấy sự tê liệt trong ánh mắt và nét nhạo báng trên khóe miệng.
Tuy là khuôn mặt của Tiểu Phượng nhưng tôi chắc chắn cô ta là Vân Hiểu, một Vân Hiểu đã chết cách đây ba năm.
Tôi trong lúc này đang rơi vào trong vòng tay của con ma nữ. Vòng tay đó mạnh mẽ và khiến tôi tuyệt vọng.
Cô ta không hề động đậy. Nhịp thở của cô ta, một hơi, hai hơi…
Tôi biết, điều gì phải đến sẽ đến, hơn nữa đầu óc đã tỉnh táo lại trong phút chốc, thế là tôi nhớ ra trước ngôi mộ cô ta đã nhắc tôi rằng, tối nay cô ta sẽ tới.
Tôi tuyệt vọng mở to mắt, chớp mắt cũng chẳng dám chớp. Rất nhanh, một giọt nước mắt to nhỏ xuống từ trong mắt tôi. Tôi lấy hết can đảm mở miệng ra để hai hàm răng mình được run lên một cách mạnh mẽ:
- Tha cho Tiểu Phượng, không liên quan gì tới cô ấy cả.
Trong phút chốc con mắt mà tôi nhìn thấy không nói gì, đột nhiên nó dần dần áp sát vào tôi, mãi cho tới khi đôi môi lạnh cóng của cô ta chạm vào tai tôi khiến toàn thân tôi run lên:
- Thế thì phải xem cậu đã. Nghe lời mình thì qua đêm nay mình sẽ không đến tìm cậu nữa.
Tuy không thể khẳng định được lời cô ta nói là thật hay giả nhưng trong lòng tôi có một cảm giác được thả lỏng nên bị sụp đổ. Thế là nước mắt tôi trào ra như suối. Nhưng tôi không dám phát ra một tiếng nào.
Môi cô ta làm lạnh tai tôi. Rồi đột nhiên nó phá ra vài tiếng cười khinh bỉ:
- Cậu thật đáng thương.
Đó là cách nói chỉ có ở Vân Hiểu, biến tất cả mọi thứ trở nên nhỏ bé. Chỉ có mình cô ta đứng trên tất cả.
Cuối cùng cô ấy đã thả tôi ra và ngồi dậy nhẹ nhàng mặc quần áo. Mái tóc dài của cô ấy lay động trước mắt tôi giống như những sợi mì đang rơi xuống. Mặt cô ấy đột nhiên quay về phía tôi khiến tôi nhìn thấy giữa hai hàng lông mày của Tiểu Phượng đột nhiên xuất hiện một cái nốt ruồi ấn Độ, nó như múa võ dương oai để nói rằng: Mình là Vân Hiểu.
- Tại sao bạn không mặc quần áo?
Tôi cắn chặt răng, nghĩ thầm. Hay là tùy cô ta đi, có thể cô ta sẽ mở lòng tốt để tất cả được kết thúc trong đêm nay. Thế là tôi mặc quần áo vào, đi theo người con gái lúc nào cũng có thể bay lên đó. Tôi run rẩy đi ra khỏi phòng ngủ, sau đó đi về cửa sổ phía bắc ở tận cùng của tòa nhà. Vân Hiểu mở toang cánh cửa, song sắt của cửa có một cái lỗ rất to, cô ta có thể trèo qua một cách dễ dàng.
Đứng ở ngoài cửa sổ nơi không có trăng cũng chẳng có sao, trong bãi cỏ dại mọc nơi chân tường, cô ta đứng đó và vẫy tay về phía tôi:
- Ra ngoài này đi. Hai hôm trước mình vừa tìm được đường cho cậu.
Tôi chỉ còn cách làm theo lời cô ta, run rẩy trèo ra khỏi cái lỗ ấy.
Đêm hôm đó trời nóng khác thường, tôi lảo đảo đi theo sau Vân Hiểu. Tôi thở mạnh, một màu trắng phía trước khiến tôi chỉ có thể nhìn thấy theo cái bóng của cô ta, chỉ sợ không theo kịp. Lúc này, chỉ còn một sức mạnh duy nhất cổ vũ tôi, đó chính là câu nói ban nãy cô ta vừa nói.
Vân Hiểu dẫn tôi đến tòa giảng đường chính. Trong màn đêm đen tối, tòa nhà đó chỉ sáng có hai ba bóng đèn, đó là của những sinh viên vẫn còn ngồi lại để học.
Tôi đi theo mà không nói một câu nào, giống như một con rối bị giật dây vậy. Tôi cố gắng đi theo cô ta để tìm cho được cọng rơm cứu mạng duy nhất trước khi sợi cơ tim còn chưa bị đứt hẳn. Hành lang và cầu thang có chút ánh sáng mờ ảo của đèn tường, thân hình Vân Hiểu bị chiếc đèn đó chiếu thành chiếc bóng lúc dài lúc ngắn, sau đó nó đè nặng lên người tôi.
Cuối cùng cô ta dừng lại trước cửa một căn phòng. Sau đó, cô ta từ từ quay người lại, hai con ngươi như hai viên đạn thủy tinh hướng về phía tôi.
- Đến rồi.
Tôi ngẩng đầu lên, tấm biển của căn phòng đó ghi mấy chữ “Chi bộ đảng”.
- Tôi, tôi có thể làm gì được cho cô?
Tôi nuốt nước bọt, hỏi một cách sợ sệt.
Cô ta tiến lại gần tôi, bàn tay từ từ đưa vào trong túi, đột nhiên, tay cô ta vẫy lên, một ánh sáng trắng nhằm đúng về phía tôi, ánh sáng chói mắt làm tôi sợ đến hồn bay phách lạc.
Một con dao găm chỉ vào mũi tôi, hơi lạnh của mũi dao dường như thổi lên mặt tôi:
- Cậu phải trả thù cho mình, mình đã gọi cho hắn nói rằng tối nay cậu hẹn hắn ta. Hắn ta lập tức đến ngay bây giờ.
Tôi nhìn Vân Hiểu một cách tuyệt vọng. Tuy cơ thể của Tiểu Phượng nhưng bàn tay cầm con dao trước mắt tôi hệt như một ma nữ báo thù thì đích xác là Vân Hiểu mà tôi quen. Đó là người con gái đã chết ba năm trước, kiêu ngạo, tự phụ, khiến tất cả những người con gái khác ghen tị. Hơn nữa tôi còn biết người mà cô ta nói là ai.
Tôi không còn lựa chọn nào khác, đành cầm lấy con dao trong tay cô ta.
Cô ta nhìn chằm chằm vào tôi, đột nhiên cười lên một cách điên cuồng, trong tiếng cười, nước mắt của cô ta tràn ra:
- Tại sao cậu lại không nghe lời tớ sớm chứ?
Tôi dùng hai tay nắm chặt lấy con dao và nói lẩm nhẩm:
- Thực hiện xong lời hứa thì cô hãy thả Tiểu Phượng ra.
Cô ta nghe xong, tiếp tục cười điên cuồng:
- Tôi chưa bao giờ thấy một đứa khốn nạn như cô cũng biết lo cho bạn bè.
Sau đó cô ta quay người rời xa tôi thật nhanh, chạy trên hành lang, chốc lát đã mất hút.
Tôi đứng một mình đơn độc trước cửa phòng chi bộ đảng, trong tay cầm một con dao găm. Ban nãy con ma nữ đã muốn tôi lấy nó làm hung khí đi giết một người.
Người đó, là…
- Tôi ở đây.
Một giọng nói đột nhiên vang lên bên tai tôi. Tôi sợ tới mức nảy cả người lên.
- Nguyệt Quang, tôi ở đây.
Một cơn gió lạnh thổi từ sau tai tôi, giọng nói của Vân Hiểu.
Lông tơ trên khắp người tôi dựng đứng cả lên. Tôi biết Vân Hiểu đang đứng ở phía sau lưng tôi, cũng giống như chiếc bóng dưới ánh đèn vậy, kiểu tồn tại không phải là tồn tại.
- Hắn ta đến rồi, đang ở tầng dưới.
Quả nhiên, tôi nghe thấy tiếng va đập giữa giày da và hành lang, ngày một vang nặng nề hơn. Vân Hiểu không còn nói nữa, cô ta chỉ dùng hơi thở lạnh lẽo của mình thổi vào phía sau cổ tôi để nhắc nhở tôi rằng, tôi không có sự lựa chọn nào khác.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, sau đó tôi nhìn thấy bóng một người cao lớn xuất hiện ở phía cuối hành lang.
Người đó là bí thư chi bộ đảng của khoa chúng tôi. Người mà Vân Hiểu muốn tôi giết chính là người mà xuất hiện trong hành lang tối om trong đêm tối chỉ vì cú điện thoại của một sinh viên nữ.