Hiện tại về đến nhà, Khương Tùng Hải và mọi người đều ở đó, hôm nay nghỉ không lên núi Bạch Cốt.
Họ đang ngồi ở sân trong lựa hạt dẻ, chuẩn bị cho việc rang bán vào ngày mai, Cát Tiểu Đồng ôm giỏ kim chỉ ngồi bên cạnh tán gẫu.
Mà Khương Tiểu thì đang ở trong phòng nghiên cứu cuốn sách mượn từ thư viện về.
Vì sợ người khác nhìn thấy cuốn sổ từ Thanh Trúc Lư, nên ngày nào cô cũng chép lại mười mấy chữ từ trong sổ, để những lúc không tiện vào không gian thì cũng có thể ở trong phòng mà nghiên cứu.
Cát Lục Đào dẫn Dương Đại Chí về, Khương Tùng Hải vô cùng bất ngờ.
Thế nhưng ông cũng giống Cát Lục Đào, có ấn tượng rất tốt với Dương Đại Chí, từ tận đáy lòng cũng yêu quý người cháu rể hiền lành chất phác này, nên vội vàng chào hỏi anh ta vào ngồi ở gian nhà chính.
“Đại Chí, sao rảnh rỗi lại tới đây?”
Sau khi Dương Đại Chí vào cửa, nhìn quanh căn nhà này, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, trách không được mẹ vợ nói nhà nhị thúc đã khấm khá lên rồi, nhìn qua xem ra đúng là như vậy thật.
“Nhị thúc, chú vẫn chưa biết chuyện gì sao? Trong nhà xảy ra chút chuyện rồi.” Dương Đại Chí vội vàng kể cho họ nghe tình hình nhà lão Khương.
Hóa ra, hôm đó Khương Tùng Đào vừa về đến nhà đã ngất xỉu, sau khi tỉnh lại thì luôn cảm thấy đau đầu tức ngực. Còn Hà Lai Đệ thì bị Khương Bảo Hà vung cái gậy chống làm bằng gỗ kia, vừa vặn đập mạnh vào đầu, ngất đi. Dưới sự khuyên bảo của bác sĩ Hoàng ở trạm y tế thôn, vội vàng đưa đến bệnh viện trấn, thế đấy, liền bị chẩn đoán là chấn động não.
Khương Tùng Hải vừa nghe thấy chuyện này, chấn kinh đến mức nửa ngày không thốt nên lời.
“Bảo Hà, nó đánh mẹ nó đến mức bị chấn động não?”
Sao lại có thể như vậy được?
Khương Tiểu ở trong phòng đã nghe thấy hết, cô không nhịn được mà bật cười lạnh, để Khương Bảo Hà lại, cô không phải không có ý muốn để nó hành hạ Khương Tùng Đào và Hà Lai Đệ.
Vốn dĩ cô nghĩ, cứ để Khương Bảo Hà tàn phế ở nhà, tính khí ngày càng nóng nảy, đến lúc đó chắc chắn sẽ làm cho nhà lão Khương gà bay chó sủa, nhưng lại không ngờ ngày này đến nhanh như vậy!
Mới tàn phế được bao lâu chứ?
Khương Bảo Hà đã đánh cả mẹ ruột của mình rồi sao?
Cô chẳng mảy may đồng cảm với Hà Lai Đệ chút nào!
Lúc Khương Bảo Hà đánh cô, đánh ông ngoại cô, chẳng phải người nhà lão Khương vẫn luôn cho rằng đó không phải chuyện gì to tát sao? Giờ đến lượt Hà Lai Đệ bị đánh, cô lại thấy khá tò mò về tâm trạng của Khương Tùng Đào và Hà Lai Đệ lúc này đây!
Ôi chao làm sao đây, rất muốn đi xem náo nhiệt!
Ừm, có phải cô càng ngày càng xấu tính rồi không?
Khương Tiểu chống cằm nghĩ ngợi với tâm trạng rất tốt, chợt nghe thấy tiếng ông ngoại gọi cô từ bên ngoài. “Tiểu Tiểu à, dì dượng con đến rồi, mau ra chào người đi.”
Ấn tượng của Khương Tiểu về Khương Thanh Thủy đã có chút mơ hồ, nhưng trong ký ức ít ỏi đó, cô cũng chẳng có chút cảm tình nào với Khương Thanh Thủy cả.
Tuy nhiên, đối với người dượng là Dương Đại Chí này, cô lại không có ấn tượng gì xấu, chỉ cảm thấy là người rất thật thà, đoán chừng cũng ngang ngửa với ông ngoại cô.
Vốn dĩ cô không muốn ra ngoài lắm, tuy không có ác cảm với Dương Đại Chí, nhưng dù sao anh ta cũng là người nhà lão Khương. Người nhà lão Khương, cô có thể không giao thiệp thì không muốn giao thiệp.
Nhưng, dựa theo sự hiểu biết của cô về ông ngoại, vừa rồi lúc Dương Đại Chí mới vào cửa ông không gọi cô ra, giờ mới gọi, chắc chắn là vì có chuyện gì đó không quyết định được, muốn cô ra nghe thử, đưa ra chủ kiến.
Trước kia, Khương Tùng Hải đã quen có chuyện gì thì nghe lời anh cả, hiện tại quan hệ với nhà anh cả coi như đã đoạn tuyệt, ông lại quen có chuyện gì thì nghe lời Khương Tiểu.
Khương Tiểu đặt sách xuống, bước ra ngoài.
Dương Đại Chí thực sự không dám tin đây chính là Khương Tiểu.