Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 8610 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 527
Lên Đài Tỏ Tình (Vì Vị Trì +1)

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên hiện tại đã hoàn toàn là bộ dáng của một người đàn ông trưởng thành, không còn chút non nớt nào nữa, chiếc áo sơ mi trắng mang theo vài phần thanh tuấn nghiêm nghị.

Tim Đỗ Cẩm Nhược đập thình thịch liên hồi, vì quá khẩn trương, lời thoại vốn đã thuộc lòng đến mức đọc ngược được cũng suýt chút nữa nói sai. May mà kinh nghiệm sân khấu của cô vô cùng phong phú, lập tức điều chỉnh lại trạng thái, giới thiệu tiết mục một cách trôi chảy.

Sau khi lui vào hậu trường, cô lập tức che mặt lại.

Trời ạ, sao cô lại có thể khẩn trương như vậy!

Khẩn trương đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, hơn nữa hai gò má còn đang nóng bừng! Chuyện này là sao?

“Cẩm Nhược, cậu không sao chứ? Mặt cậu đỏ quá kìa.” Một nữ binh bên cạnh quan tâm hỏi một câu.

Đỗ Cẩm Nhược vội vàng lắc đầu, “Tớ không sao.”

Chút nữa là tiết mục đơn ca của cô! Đến lúc đó anh ấy có nhận ra cô không?

Đúng rồi, lúc này Đỗ Cẩm Nhược mới nhớ ra, vừa nãy lúc cô giới thiệu tiết mục, Mạnh Tích Niên hình như chẳng hề nhìn cô! Ánh mắt anh có chút xa xăm, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Đỗ Cẩm Nhược thầm cổ vũ bản thân, không được khẩn trương, không được khẩn trương, nhất định phải biểu hiện thật hoàn hảo mới được! Cô tuyệt đối sẽ không để tên họ Mạnh kia xem thường thêm lần nào nữa! Cô đã không còn là Đỗ Cẩm Nhược của ngày xưa rồi!

Mà lúc này, cửa lớn hội trường lại có hai người đi vào, sau khi vào thì nhìn quanh rồi ngồi xuống chỗ trống phía sau.

Tiết mục đầu tiên là múa.

Dù sao thì, tiếng vỗ tay vang dội khắp cả hội trường.

Đến khi tới tiết mục đơn ca của Đỗ Cẩm Nhược, dưới đài vô cùng yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

Đỗ Cẩm Nhược hát bài "Hồng mai hoa khai", giọng hát vô cùng trong trẻo dịu dàng, khiến khán giả dưới đài đều không nhịn được vừa vỗ tay theo nhịp vừa hát theo.

Bầu không khí vô cùng sôi nổi, Triệu Hâm và những người khác cũng không ngừng vỗ tay.

Một khúc hát kết thúc, có người cao giọng kêu lên: “Đồng chí Đỗ hát thêm một bài đi!”

“Đúng đó đúng đó! Thêm một bài nữa đi!”

“Đồng chí Đỗ Cẩm Nhược đúng là đóa hoa trong quân đội mà! Hát thêm một bài 'Minh nguyệt chiếu ngã tâm' được không!”

“Nhất định phải được!”

Đỗ Cẩm Nhược trước kia cũng đã từng trải qua rất nhiều lần cảnh tượng như thế này, cô mím môi cười nhạt, đứng đó một lúc không nói gì, ánh mắt rơi vào Mạnh Tích Niên ở hàng thứ tư dưới khán đài.

Mạnh Tích Niên quả nhiên đã nhìn lại.

Đối diện với ánh mắt u tối sáng ngời của anh, tim Đỗ Cẩm Nhược lại đập loạn nhịp.

Cô không ngừng tự nhủ, Đỗ Cẩm Nhược, mày tới để tính sổ cũ với anh ta, phải trấn tĩnh, phải trấn tĩnh lại đi!

Lúc này, một giọng nói vang dội át cả tiếng của những người khác.

“Xin lỗi các đồng chí nhé! Sau khi đồng chí Đỗ Cẩm Nhược hát xong bài này thì phải đi xem phim cùng tôi rồi!”

Câu nói này giống như một tiếng sấm sét, làm tất cả mọi người có mặt ở đó đều sửng sốt.

Bao gồm cả Đỗ Cẩm Nhược trên đài.

Trong lòng cô chấn động, không dám tin nhìn về phía đó, nhìn người đàn ông trẻ tuổi cao gầy đang từ lối đi bước về phía sân khấu, cô mở to mắt.

“Đội trưởng, là Cao Vĩ!” Triệu Hâm cũng không nhịn được khẽ kêu lên.

Cao Vĩ, vậy mà lại là anh ta!

Không phải anh ta đang ở Kinh Thành sao? Sao lại chạy tới tỉnh G rồi?

Cao Vĩ, chính là đối thủ không đội trời chung của Mạnh Tích Niên từ nhỏ tới lớn!

Thế nhưng, Cao Vĩ không hề nhìn thấy Mạnh Tích Niên, ánh mắt anh ta vẫn luôn đặt trên người Đỗ Cẩm Nhược trên đài, đi thẳng về phía cô, đứng dưới sân khấu, một tay để sau lưng, một tay chống lên sân khấu cao ngang thắt lưng, nhẹ nhàng nhảy một cái đã lên được.

Động tác này vẫn rất đẹp trai.

Anh ta đi tới trước mặt Đỗ Cẩm Nhược, tay để sau lưng giấu một bó hoa, đưa ra trước mắt cô.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:471
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.