Khương Tiểu cười lạnh nghe tiếng đập cửa "bình bình bình" càng lúc càng lớn.
Đợi ông bà ngoại vào phòng rồi, cô mới chậm rãi đi mở cửa.
Cửa vừa mở ra, một người phụ nữ vóc dáng cao gầy vẫn còn giơ tay định đập cửa, khựng lại ở đó.
Thấy Khương Thanh Thủy, Khương Tiểu liền tựa người bên cửa, nhìn về phía Dương Đại Chí đang đứng phía sau bà ta.
Dương Đại Chí nhìn thấy Khương Tiểu thì cứ thấy mặt hơi nóng ran, nhưng cũng cảm thấy vô cùng bất lực, trước đó anh đã đến báo tin bảo họ đi trốn trước rồi, sao họ cứ không chịu nghe chứ?
"Mày chính là Khương Tiểu?" Giọng điệu của Khương Thanh Thủy vô cùng kinh ngạc, ánh mắt nhìn Khương Tiểu cũng mang theo vẻ nghi ngờ.
Khương Tiểu không hề xa lạ với kiểu ánh mắt này.
Cô biết bây giờ mình đã thay đổi rất nhiều, người mấy tháng không gặp chắc chắn sẽ nhất thời không nhận ra.
"Là cháu."
"Thật sự thay đổi lớn quá!" Khương Thanh Thủy nhìn Khương Tiểu như vậy, trong lòng lại càng cảm thấy khó chịu, bà ta như thể lại nhìn thấy Khương Thanh Châu, người đường tỷ Khương Thanh Châu năm đó đã khiến bà ta phải sống mãi trong bóng tối.
Sau khi Khương Tiểu cao lên, da thịt đầy đặn hơn, trông lại càng giống Khương Thanh Châu hơn trước.
Bà ta hất cằm, bước vào trong, lại liếc nhìn Khương Tiểu một cái rồi nói: "Câm rồi à? Không biết gọi người sao?"
Khương Tiểu: "Người."
Cát Tiểu Đồng vừa bị đánh thức trong phòng, tình cờ nghe được câu này, lập tức không nhịn được mà bật cười phun cả nước miếng.
Tiểu Tiểu thật là một bảo bối hoạt bát, có thể làm cô cười chết mất.
"Con bé Tiểu Tiểu này, thật biết làm người ta tức chết." Từ Lâm Giang cũng không nhịn được cười lắc đầu.
Cát Tiểu Đồng nói: "Thế này thì gọi là làm người ta tức sao? Đều biết người ta đến đây vì mục đích gì rồi, lẽ nào còn phải khách sáo với bà ta? Lâm Giang, chúng ta đừng ra ngoài vội, anh cứ để ý chút, ngộ nhỡ Tiểu Tiểu chịu thiệt, anh phải xông ra giúp ngay!"
"Được. Vậy anh mang cái ghế đẩu nhỏ ngồi cạnh cửa nghe đây." Từ Lâm Giang vừa nói, quả nhiên bê một cái ghế đẩu nhỏ, ngồi xuống sau cánh cửa.
Cát Tiểu Đồng kéo cao gối dựa ngồi trên giường, cũng chuẩn bị nghe kịch hay.
Khương Thanh Thủy ban đầu cứ tưởng mình nghe nhầm, bảo cô gọi người, cô lại thực sự gọi là "người" thế sao? Bà ta trợn mắt nhìn Khương Tiểu: "Khương Tiểu, dì mà cũng không biết gọi sao? Nghe nói mày bây giờ trở thành kẻ gai góc rồi, lúc đầu tao còn không tin, nhưng giờ nhìn xem, đúng là vậy thật."
Khương Tiểu mỉm cười, đáp: "Cứ coi cháu là kẻ gai góc đi, nhưng cháu không có bắt dì phải đến tận cửa để cháu đâm nhé."
"Mày càn rỡ! Cãi lý hả?" Khương Thanh Thủy lập tức giơ tay định tát vào mặt Khương Tiểu.
Bà ta là dì, dạy dỗ nó một chút cũng là lẽ thường!
Huống hồ, làm gì có đứa con gái nào như thế? Mới vừa bước chân vào cửa đã cãi lý như vậy?
Đáng tiếc, tay bà ta còn chưa kịp chạm vào mặt Khương Tiểu, đã lập tức bị cô nắm chặt cổ tay.
"Dì là dì của cháu, hơn nữa còn chẳng phải dì ruột, cũng không phải mẹ cháu. Cho dù là mẹ cháu, cháu cũng chưa chắc đã cam lòng chịu không công một cái tát của bà ấy, ngươi là cái thứ gì?"
Đã từ trước cô nói với Dương Đại Chí, chỉ cần Khương Thanh Thủy dám đến gây chuyện, cô dám đánh bà ta, giờ Khương Thanh Thủy đã thực sự đến rồi, vậy cô còn giả vờ làm vãn bối ngoan ngoãn, chào hỏi cái gì chứ?
"Mày buông tay ra!" Khương Thanh Thủy vừa kinh vừa giận.
Hóa ra mẹ mình không nói dối, Khương Tiểu thực sự đã khác rồi!
Vừa nãy lúc cô nắm lấy cổ tay phải của bà ta, cảm giác tê mỏi đó khiến cả cánh tay bà ta không nhấc nổi chút sức lực nào.
"Dì đúng không? Nếu là dì của cháu, lâu như vậy không gặp, lại đến nhà nhị thúc nhị thẩm, dì là vãn bối, không mang theo quà cáp sao?"
Khương Tiểu buông tay ra, đánh giá bà ta một lượt.
Khương Thanh Thủy rõ ràng là đến tay không, nhưng khóe miệng bà ta vẫn còn dính vết dầu mỡ, trông như thể vừa đi ăn một bữa thịnh soạn rồi mới đến đây.