Một trăm cái?
Cô đặt tới một ngàn cái đấy được không?
“Ông ngoại, ông đừng lo lắng quá, chắc chắn là bán được mà.” Khương Tiểu không dám nói con số thật nữa, tránh việc thật sự dọa hai ông bà đến mức phát bệnh.
Mạnh Tích Niên nhìn vẻ mặt âm thầm lau mồ hôi của cô, nén cười nói: “Đúng vậy, chắc chắn bán được. Ông ngoại ông cứ yên tâm, đến lúc đó cháu sẽ bảo người vận chuyển đến kinh thành, nhờ ông nội cháu giúp một tay. Ông ấy bây giờ cả ngày không có việc gì làm, buồn chán lắm, cháu sẽ bảo ông ấy giúp bán trà bánh.”
“Sao mà được, sao mà được chứ.” Khương Tùng Hải vừa nghe thấy liền lắc đầu quầy quậy.
Để Mạnh lão gia tử giúp họ bán trà bánh ư?
Ông nào có cái gan đó.
Khương Tiểu lại bắt đầu nghĩ tới vấn đề bảo quản những loại trà bánh đó.
Nếu có thể bán xa tới tận kinh thành thì tất nhiên là tốt nhất, nhưng hiện tại cô không muốn tính xa như vậy, dù sao từ đây đến kinh thành trên đường mất quá nhiều thời gian, đến lúc đó sợ rằng độ tươi ngon của trà bánh không giữ được.
Vẫn nên bán ở tỉnh thành trước đã.
Tìm được nơi làm hộp đóng gói, cô liền cảm thấy công việc đã hoàn thành được một nửa.
Tiếp theo đó tâm trạng cô thực sự thả lỏng, cùng ông ngoại đi chơi vài địa điểm du lịch, cũng ăn khắp các món ngon ở tỉnh thành. Nụ cười trên mặt Mạnh Tích Niên cũng nhiều hơn, ừm, mặc dù vẫn có ông ngoại bà ngoại ở đó, nhưng ít nhất lần này anh đã cùng Khương Tiểu Tiểu đi chơi khắp tỉnh thành rồi.
Sáng ngày thứ ba, Khương Tiểu cầm một gói đồ đến phòng của Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào.
“Linh chi đã nhận được rồi, ông ngoại, ông có định đi một chuyến đến nhà họ Tiết không?”
“Nhận được rồi? Gửi đến tận khách sạn à?”
“Vâng.” Khương Tiểu tranh thủ lúc Mạnh Tích Niên không có ở đó mới nói chuyện này. Thực ra đồ đúng là gửi đến khách sạn, là cô tranh thủ thời gian hôm qua lẻn ra bưu điện gửi đi.
Để tránh bị Mạnh Tích Niên cầm mất trước, cô đã dặn dò cô nhân viên ở quầy lễ tân, nói đó là đồ riêng tư của mình, nhất định phải giao tận tay cho cô, hơn nữa phải nói nhỏ với cô.
Thực ra cô chỉ là lo lắng bị Mạnh Tích Niên nhìn thấy những dòng chữ và dấu bưu điện trên đó.
Anh mà nhìn thấy chắc chắn sẽ phát hiện ra vấn đề.
Khương Tiểu cảm thấy mình vì để che đậy một lời nói dối mà thật sự quá vất vả, chẳng khác nào đang làm công tác ngầm. Sau khi nhận được bưu phẩm, cô lập tức tháo gói đồ ra hủy chứng cứ, rồi cầm linh chi đi vào.
Linh chi không nhiều, chỉ là một lọ nhỏ chứa vài lát mỏng.
Nhiều mới là lạ ấy chứ.
Tuy nhiên, thứ cô để cùng với linh chi còn có một chiếc cốc sứ trắng, trên cốc vẽ hình Tĩnh Tâm phù, dùng Thần Bút vẽ lên.
Khương Tiểu nghĩ rằng nếu thử được thì cứ thử, biết đâu thực sự có tác dụng thì sao?
Thần Bút vẽ phù chú lên đồ sứ cũng chẳng gặp chút khó khăn nào, hơn nữa vẽ xong là khô ngay, cạo cũng không tróc.
Chiếc cốc này cô quyết định cũng tặng cho Tiết Lục Cân.
“Ơ, họa tiết trên chiếc cốc này sao lại giống cái cháu vẽ trên tay hôm nọ thế?” Cát Lục Đào phát hiện ra.
Khương Tiểu gật đầu, nói: “Đúng ạ, là cháu vẽ đấy. Cháu vẽ mấy cái liền, bà ngoại quên rồi ạ? Hôm kia cháu mua mấy chiếc cốc sứ trắng, mang về liền vẽ lên đó, bà, ông và cả cháu, mỗi người một cái, thứ này bên ngoài không có đâu nhé.”
“Cái gì mà mỗi người một cái?” Mạnh Tích Niên xách một túi quýt đi vào, vừa đúng lúc nghe thấy lời cô.
Khương Tiểu lại đổ mồ hôi hột.
Cô có thể nói là cô vốn dĩ chẳng chuẩn bị phần của anh không?
Cũng không phải quên anh, chỉ là cảm thấy hình Tĩnh Tâm phù này hoàn toàn không hợp với anh chút nào.
Chưa kể, anh là quân nhân, thường xuyên phải đi làm nhiệm vụ, cô cảm thấy anh vẫn nên giữ vẻ khí phách như hiện tại thì tốt hơn, lỡ đâu dùng chiếc cốc này uống nước rồi biến thành tính tình ôn hòa yếu đuối thì sao?