Cát Tiểu Đồng nghe đến đây, trong lòng ít nhiều cảm thấy không thoải mái, thế nhưng cô đã quyết định không quay về nhà họ Cát nữa, mọi thứ ở đó chẳng còn liên quan gì đến cô, căn phòng cũ của cô cũng chẳng đến lượt cô làm chủ, ai thích ở thì cứ ở đi.
"Hôm nay lúc chúng ta quay về, lại phát hiện người đó đang lục lọi đồ đạc trong phòng mình!" Lưu Bội nghiến răng nói: "Phòng của chúng ta bình thường đi đâu đều khóa cửa, nhưng mà, ổ khóa đã bị mở ra rồi."
Nói tới đây, Lưu Bội nhìn về phía Cát Đắc Quân.
Cát Đắc Quân lập tức cúi đầu nói: "Chuyện này là do tôi không phải. Lần trước, lúc quay về mẹ bảo đưa chìa khóa cho bà giữ, đừng có mang đi mang lại, nhỡ đánh rơi rồi bị người khác nhặt được thì sao? Tôi nhất thời cũng không nghĩ nhiều nên đã đưa chìa khóa cho bà rồi."
Khương Tiểu suýt chút nữa không nhịn được mà muốn mắng anh ta ngốc.
Chìa khóa nhà, cho dù có đánh rơi ở bên ngoài thì ai biết đó là chìa khóa mở ổ nào chứ? Người ta nhặt được thì cứ nhặt thôi.
Thời đại này, đa số đều là loại ổ khóa sắt cũ kỹ, chìa khóa cũng nhỏ, đánh rơi bên ngoài chưa chắc đã có người phát hiện.
Cát Đắc Quân cũng rất áy náy.
Lưu Bội thì không nói thêm gì nữa, chỉ tiếp tục kể tiếp.
Mà vào lúc này tại khu doanh trại mới ở thành phố tỉnh, ngay cửa hội trường.
Đỗ Cẩm Nhược mặc một chiếc váy liền thân tay bồng bó eo màu xanh lam sáng, đi dép xăng đan da màu đen, đang hướng mắt về phía ký túc xá ngóng chờ.
Trên cổ tay cô đeo một chiếc đồng hồ nữ rất tinh xảo nhỏ nhắn, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng tinh xảo, còn có đôi xăng đan da dưới chân, không một chỗ nào không cho thấy điều kiện sống của cô cực kỳ tốt, đang sống một cuộc sống vô cùng sung túc.
Đỗ Cẩm Nhược cảm thấy mình đến hơi sớm, bây giờ mới bảy giờ, thời gian biểu diễn là bảy giờ rưỡi cơ mà.
Thế nhưng, cô lại không cảm thấy mình đến sớm, bởi vì người trong đoàn của cô đều đã ở hậu trường chuẩn bị, mà rất nhiều quan binh cũng đã đến từ sớm.
Ban đầu cô đứng ở cửa lớn hội trường, nhưng rất nhanh cô liền phát hiện đứng ở đó chẳng khác nào bị người ta nhìn như nhìn động vật, hơn nữa những quan binh đến trước đó cứ luôn qua đây chào hỏi, trò chuyện với cô.
Đỗ Cẩm Nhược không muốn lúc Mạnh Tích Niên tới lại nhìn thấy xung quanh mình vây quanh nhiều người như vậy, cho nên cô liền dịch sang bên cạnh, ở đó có một cái cây lớn, cô dứt khoát đứng nấp sau gốc cây, dù sao cũng nhìn thấy hướng người tới, đợi Mạnh Tích Niên tới, cô lại bước ra chẳng phải là được rồi sao.
Cô đã mấy năm rồi chưa gặp Mạnh Tích Niên, nhưng cô tin rằng dù thế nào đi nữa, bản thân mình cũng sẽ nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Thế mà, cô đợi rất lâu, mãi cho đến bảy giờ hai mươi phút rồi, Mạnh Tích Niên vậy mà vẫn chưa tới.
Hội trường đã sắp ngồi kín người rồi, chẳng lẽ là anh ấy đã tới rồi, mà cô lại không nhận ra anh, nên đã bỏ lỡ?
Đỗ Cẩm Nhược lại cảm thấy chuyện này không thể nào.
Với tướng mạo của Mạnh Tích Niên, sao cô có thể không nhận ra được chứ?
Từ bé, anh đã rất nổi bật rồi.
"Cẩm Nhược, Cẩm Nhược sao cậu lại ở đây? Tìm cậu mãi đấy!" Một nữ binh khác chạy tới, không nói hai lời liền nắm lấy tay cô, nói: "Mau đi thôi, sắp đến giờ rồi, tiết mục của cậu tuy ở phía sau, nhưng cậu còn phải dẫn chương trình nữa. Cậu không quên đấy chứ!"
Đỗ Cẩm Nhược không còn cách nào khác, đành phải đi theo cô ấy quay về hậu trường.
Mà chỉ vài phút sau khi cô vào trong, Mạnh Tích Niên mới thong dong bước tới.
Loại biểu diễn này, anh vốn chẳng có chút hứng thú nào, vì để không cho Triệu Hâm làm loạn, cộng thêm hôm nay quả thật vừa huấn luyện đặc biệt trở về, không còn nhiệm vụ huấn luyện nào khác, coi như đến để thư giãn một chút cũng được, cho nên anh mới đến đúng giờ.