"Người ngoài không được vào, Tiểu Tiểu lại không phải người ngoài." Thôi Chân Quý lạnh nhạt nói một câu.
Giang Tiêu cũng có chút bất ngờ.
Không ngờ thái độ và giọng điệu của Thôi Chân Quý khi ở nhà đối với họ lại như vậy?
Thảo nào ở nhà không được lòng người.
Câu nói này khiến Lâm Tĩnh Vũ thực sự không nhịn nổi, mắt cậu ta đỏ hoe, xoay người chạy huỳnh huỵch lên lầu, chuẩn bị gọi các anh em họ xuống.
Phòng ngủ của Thôi Chân Quý từ trước đến nay cũng không cho cậu ta vào, thế này chẳng phải nói cậu ta cũng là người ngoài sao?
Địa vị trong nhà họ Thôi, lại không bằng một người ngoài như Giang Tiêu?
Thôi Minh San từ trong bếp đi ra, nhìn thấy bóng lưng con trai chạy lên lầu, không khỏi thấy xót xa.
"Chân Quý, sao em có thể nói Tiểu Vũ như thế? Thằng bé là cháu ngoại của em đấy, sao em lại cứ bênh vực người ngoài?"
"Ai là người ngoài?" Bà Thôi cũng không nhịn được lên tiếng.
Bà tuy rằng đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng nghe Thôi Minh Lan và Thôi Minh San hết câu này đến câu khác gọi là người ngoài, lòng bà đã nghiêng về phía Thạch Tiểu Thanh và Giang Tiêu.
"Mẹ, con cũng không có ý gì khác, con biết Giang Tiêu có ơn với nhà chúng ta, mẹ coi nó như con cháu trong nhà cũng không có gì đáng trách, nhưng Tiểu Vũ và mấy đứa nhỏ dù sao cũng còn là trẻ con, chúng không hiểu những đạo lý này, cứ như vậy sẽ làm tổn thương lòng chúng nó."
Thôi Minh Lan kinh ngạc nhìn Thôi Minh San một cái, đúng là không ngờ cô ta lại nói ra được câu như vậy, vốn dĩ Thôi Minh San trước nay đâu có biết nói chuyện khéo léo.
"Chúng không còn nhỏ nữa, thật sự không hiểu thì các chị làm mẹ phải dạy." Thôi Chân Quý lạnh lùng nói. Cậu nhìn Giang Tiêu một cái, "Cô có qua đây không?"
"Đi thôi."
Giang Tiêu cũng hơi tò mò cậu có thứ gì muốn tặng mình, có lẽ còn có chuyện muốn nói với mình, thấy Tiểu Ngô cũng đang đứng gác bên cạnh, cảm thấy chắc không có chuyện gì, liền đi theo Thôi Chân Quý lên lầu về phòng của cậu.
Thôi Minh Lan và Thôi Minh San nhìn nhau, hai chị em đều cảm thấy thực sự quá kỳ lạ.
"Mẹ, Giang Tiêu thân với cậu út từ bao giờ vậy?" Thôi Minh Lan hỏi.
"Chúng nó hợp nhau thôi." Bà Thôi đã quyết định đợi Thôi minh đốc về rồi mới công bố sự thật, lát nữa có ông ấy gánh vác, nên chỉ nói một câu như vậy.
"Giang Tiêu thật không đơn giản, hình như người đàn ông nào cũng hợp được hết nhỉ." Thôi Minh Lan nói một câu đầy mỉa mai.
Thạch Tiểu Thanh nghe vậy liền khó chịu.
"Cô nói gì? Câu đó có ý gì?" Bà đứng dậy, lạnh lùng nhìn Thôi Minh Lan.
Nói con gái bà như vậy, quả thực là độc ác.
"Tôi có ý gì? Chẳng phải nó cũng hợp với đại ca tôi sao?" Thôi Minh Lan không định cứ thế mà cãi nhau với Thạch Tiểu Thanh, cô ta nhếch môi, "Chị đừng có suy diễn, Giang Lục thiếu phu nhân!"
Tuy nói không muốn cãi nhau, nhưng châm chọc Thạch Tiểu Thanh một chút vẫn là được.
Họ đều biết Thạch Tiểu Thanh căn bản không hề kết hôn với Giang Lục thiếu, tuy nói là mẹ ruột của Giang Tiêu, nhưng giữa bà và Giang Lục thiếu lại không phải vợ chồng, trong mắt người ngoài mối quan hệ này vẫn có chút tế nhị, cho nên gọi bà như vậy tuyệt đối là vả vào mặt bà.
Thạch Tiểu Thanh khựng lại.
Bà Thôi liền sa sầm mặt mày nói: "Đủ rồi, Minh Lan, xin lỗi Tiểu Thanh đi, con không biết nói năng thì ngồi yên một bên, đừng lên tiếng."
"Xin lỗi nhé, tôi nói gì cũng là vô tâm thôi." Thôi Minh Lan lạnh giọng nói, đi đến một bên ngồi xuống, bắt chéo chân, quay đầu gọi ra sân sau: "Nghiêm Cương!"
Chồng cô ta là Nghiêm Cương cũng đến rồi, không mau vào đây "xướng tùy phụ họa" (vợ hát chồng bè) để kích bác Thạch Tiểu Thanh đi!