Chỉ khi nào khách thực sự quá đông, lại thêm nhiều khách quen cũ tới thì mới phá lệ mở ra. Hiện tại vẫn chưa tới mức đó, cho nên gian phòng này vẫn đang để trống.
"Có, có, có." Lão Hà nhìn bà Thôi đang được Giang Tiêu đỡ, mỉm cười gật đầu chào hỏi. Khi nhìn thấy Thôi Chân Quý đang đội mũ và kéo thấp vành mũ, dù hơi sững sờ nhưng ông rất nhanh đã phản ứng lại, lịch sự không nhìn vào mặt cậu.
"Mời bên này."
"Lão Hà, ông nhân tiện nhận mặt luôn đi, sau này nếu họ tới thì cứ mở "Thanh Phong Dao" bất cứ lúc nào. Đây là bà Thôi và cậu ba Thôi." Giang Tiêu hạ thấp giọng nói, "Lát nữa cũng nói với sư mẫu và những người khác một tiếng."
"Vâng."
Lão Hà hiện tại cũng đã gặp không ít nhân vật quyền quý, nhưng khi nghe là bà Thôi và cậu ba Thôi thì vẫn không khỏi chấn động. Hai vị này ông cũng từng nghe danh, bà Thôi mắc bệnh tim, trước giờ chưa từng tiếp khách cũng chưa từng ra ngoài. Cậu ba Thôi cũng vậy, chưa từng nghe nói cậu ta ra ngoài xã giao bao giờ. Thế mà giờ đây, hai mẹ con họ lại cùng xuất hiện, thật sự khiến người ta kinh ngạc.
Thế này thì ông lại càng không dám chậm trễ. Hai vị này không phải là vấn đề có thể chậm trễ hay không, mà là tuyệt đối không được để xảy ra bất cứ chuyện gì trong quán trà này.
"Tôi đưa họ vào đó, Lão Hà ông đi lấy "Lưu Niên" tới đi, còn nữa, lát nữa còn có khách tới, mang thêm vài loại điểm tâm ra nhé."
"Vâng."
Cái này không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là ghi vào sổ nợ của ông chủ rồi.
Lão Hà vội vàng đi chuẩn bị.
Giang Tiêu đưa bà Thôi và Thôi Chân Quý vào trong nhã gian. Nhã gian này nằm ở phía trong, cách xa đại sảnh bên ngoài, ngăn bởi bình phong, cửa đóng lại là sự riêng tư được đảm bảo rất tốt, cũng vô cùng yên tĩnh.
"Môi trường ở đây thật tốt." Bà Thôi lộ vẻ tán thưởng, rất yêu thích nơi này.
Còn Thôi Chân Quý thì nhướng mày nhìn chậu lan trong phòng.
"Tiểu Tiểu, cháu quả là đại thủ bút, chậu lan này giá trị không thấp đâu."
Trong nhã gian của quán trà mà bày trí chậu lan trị giá gần vạn tệ, cũng không sợ bị khách làm hỏng.
Giang Tiêu giơ ngón cái về phía cậu ta, "Có mắt nhìn đấy. Ai cần thì có thể mua, cậu ba có muốn mua không? Nhà cháu vẫn còn, chậu này tính cậu tám nghìn tám trăm tám thôi."
Bà Thôi ngạc nhiên, "Loài hoa này đắt thế sao?"
Xem ra quán trà này của Giang Tiêu bên trong chứa toàn vật giá trị cao.
Thôi Chân Quý, người vừa thua một chiếc xe lại vừa đưa ra một nắm đá quý: "Không mua, không có tiền."
"Nếu lát nữa cô nương nhà họ Cừu thích thì cậu có thể mua tặng cô ấy, nếu là cậu tặng cô nương, cháu có thể giảm giá thêm cho." Giang Tiêu nói, "Bà ngoại, bà thấy được không?"
Bà Thôi bật cười, "Được, tất nhiên là được rồi."
"Mẹ, mẹ đừng có hùa theo con bé này nghịch ngợm. Lần đầu gặp mặt mà con đã tặng người ta chậu lan gần vạn tệ, người ta không chừng lại tưởng con là thằng ngốc nhà địa chủ ấy chứ." Thôi Chân Quý bực mình gõ nhẹ vào đầu Giang Tiêu.
"Cậu muốn ở lại đây cũng không phải không được, nhưng phải ngoan ngoãn cho cháu!"
"Không cần cháu hỗ trợ sao?" Giang Tiêu ôm đầu.
"Hỗ... hỗ trợ cái đầu cháu ấy."
Còn hỗ trợ nữa, từ ngữ ở đâu ra thế không biết.
Bà Thôi lại bị Giang Tiêu làm cho vui vẻ. Bà không ngờ hai cậu cháu này lại hợp nhau đến vậy.
"Ban đầu ta đã cảm thấy Tiểu Tiểu rất hợp với con, lúc đó còn chưa biết con là cậu của con bé." Bà Thôi vỗ vỗ vai Thôi Chân Quý, "Con nói xem, nếu như con đối nhân xử thế với cô nương nhà người ta cũng được như với Tiểu Tiểu, thì đã chẳng có nhiều người nói con tính tình quái đản rồi."
Thôi Chân Quý nhún vai, "Thì cũng phải xem người ta có đủ xinh đẹp, tính cách cũng khiến con thích hay không đã."
Chứ người bình thường, cậu quản nhiều làm gì cho mệt? Ban đầu chỉ vì nhất thời mềm lòng mà rước lấy một phiền phức lớn như vậy, giờ cậu có hối hận cũng không kịp nữa rồi.