Từ Lâm Giang nhớ tới chuyện Cát Lục Đào đã nói trước đó, lòng không mấy bình yên, do dự một chút, anh liền chuyển hướng đi về phía trường trung học thị trấn.
Cũng chính là thời gian sắp khai giảng rồi, cho nên mấy ngày này hiệu trưởng cơ bản đều ở trong trường.
Khi Từ Lâm Giang tới nơi, Sở hiệu trưởng đang nâng một chén trà, nhíu mày uống.
Cửa văn phòng của ông không đóng, Từ Lâm Giang vốn cũng đã quen uống trà mà Giang Tiêu đưa, cho nên vừa ngửi thấy hương trà quen thuộc liền biết Sở hiệu trưởng đang uống chính là trà dưỡng sinh của Giang Tiêu.
Chuyện này có lẽ là do Cát Lục Đào mang tới chăng?
Nhưng loại trà này ngon vô cùng, tại sao người đang uống trà như Sở hiệu trưởng lại có biểu cảm như vậy?
“Sở hiệu trưởng.”
“Là Tiểu Từ đấy à?”
Sở hiệu trưởng thấy Từ Lâm Giang, không hiểu sao lại cảm thấy hơi chột dạ, nhưng ngay lập tức ông cười khổ một tiếng, đặt chén trà xuống, vẫy tay với anh.
“Mau lại đây ngồi đi.”
Từ Lâm Giang ngồi xuống đối diện ông, liếc nhìn chén trà kia, vào thẳng vấn đề: “Sở hiệu trưởng, trà này có phải do cô chúng tôi mang tới không?”
Sở hiệu trưởng gật đầu nói: “Đúng vậy.”
“Tôi có thể hỏi một chút, cô ấy tới đây là nhờ Sở hiệu trưởng giúp việc gì không? Tôi biết là có liên quan tới Giang Tiêu, nhưng Sở hiệu trưởng cũng biết đấy, Tiểu Tiểu bây giờ thân phận có chút đặc thù, chuyện của con bé nếu xét theo nghĩa nghiêm khắc mà nói thì đã không đơn thuần là chuyện của riêng con bé nữa rồi, vạn nhất liên lụy đến người khác...”
Lời anh còn chưa nói hết, Sở hiệu trưởng đã phẩy tay ngắt lời anh, đứng dậy đi tới bên cửa nhìn ra phía ngoài, sau đó đóng cửa lại.
“Những chuyện này tôi cũng biết.” Ông trở lại chỗ ngồi, nói: “Cho nên sau khi Cát thím rời đi, tôi đang vì chuyện này mà khó xử đây, cậu tới đúng lúc lắm, chuyện này cậu cũng cho tôi xin ý kiến với.”
“Bà ấy nói gì ạ?”
“Cát thím nói, gần đây người ở thôn Tứ Dương đều đang nói xấu Giang Tiêu, nói Giang Tiêu sau khi tới kinh thành, nhận cha ruột giàu có rồi thì vứt bỏ ông ngoại bà ngoại không thèm quan tâm nữa, lễ tết nghỉ hè cũng không hề về, hơn nữa những người thân như các cậu ở trấn Bình An bây giờ con bé cũng chẳng đoái hoài gì tới.”
Từ Lâm Giang nhíu mày.
“Những lời đồn thổi như vậy quả thực là có.”
Thực ra người nói những lời này chắc chắn là có, bình thường bọn họ cũng nghe không ít.
“Thật sự có à?” Sở hiệu trưởng sững sờ một chút.
“Có, nhưng mà những người đó đều là lòng dạ chua ngoa, chính là tâm lý ghen tị, không nhìn nổi chúng tôi sống tốt. Cô chú tôi bây giờ ở thành phố M sống cũng rất tốt, trồng vườn hoa, xây nhà, hơn nữa còn có con trai, cuộc sống trôi qua rất tốt. Người ở quê có vài kẻ chính là không biết bới móc cái gì ra để nói, thế mới lôi chuyện của Tiểu Tiểu ra mà nói, chẳng qua chỉ là ăn không được nho nên chê nho chua thôi.”
Những người này chính là có tâm lý như vậy, ở các phương diện khác không tìm được sự ưu việt, luôn cố gắng bới lông tìm vết từ những chuyện khác ra.
Như Khương Tùng Hải, Cát Lục Đào trước kia cuộc sống khổ sở biết bao, hơn nữa còn không có con trai, ở đây đa số đều coi trọng con trai, Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào trước kia khi chưa có con trai ngày nào cũng bị chỉ trích tới mức không ngẩng đầu lên được. Những người ở thôn Tứ Dương đó cũng đã quen với việc giữ tâm lý ưu việt trước mặt họ rồi, bây giờ bọn họ đã có Khương Thanh Bình, lại có được cuộc sống tốt đẹp, những người kia không tìm lại được cảm giác ưu việt nữa, tự nhiên phải lôi Giang Tiêu ra mà nói.
Sở hiệu trưởng thở dài.
“Hóa ra là vậy, nhưng tôi thấy chuyện này quả thực cũng mang tới phiền não cho Cát thím, tôi thấy bà ấy thực sự có chút bất an.”
“Bất an?” Từ Lâm Giang ngược lại không nghĩ tới điểm này.