Giang Tiêu nói: "Mẹ, mẹ đừng làm Tiểu Mộc sợ."
Thạch Tiểu Thanh vội vàng buông tay Tiểu Mộc ra, áy náy cười với cô bé.
Tiểu Mộc đột nhiên cảm thấy hơi kỳ lạ.
Sao cô bé nhìn đôi mắt của mẹ Giang Tiêu, lại thấy giống Tam công tử đến thế nhỉ?
"Phải rồi, Tam công tử cũng ở đây, nhưng buổi chiều cậu ấy ra ngoài rồi, không biết khi nào mới về." Tiểu Mộc vội vàng nói với Giang Tiêu: "Cô Giang chắc chưa gặp Tam công tử bao giờ nhỉ? Lát nữa nếu cậu ấy có về, nói gì với cô thì cô đừng để bụng nhé, Tam công tử vốn vô tâm thôi..."
Giang Tiêu nhìn vẻ khẩn trương của Tiểu Mộc, mới nhớ ra trước đó Trần Bảo Tham từng nhắc đến tính khí kỳ lạ của cậu út nhà họ Thôi, chẳng lẽ cậu ta đóng giả một tính cách khác trước mặt người ngoài?
Có mệt hay không chứ...
"Không sao, tôi sẽ không chấp nhặt với cậu ta đâu." Giang Tiêu hào phóng đáp.
Đinh Hải Cảnh xách hết đồ đạc lên, Thạch Tiểu Thanh suy nghĩ một chút rồi quyết định vào bếp cùng Giang Tiêu.
"Hôm nay hai mẹ con mình cùng hợp tác làm một bàn thức ăn đi."
"Con chỉ phụ trách hầm canh thôi..." Giang Tiêu chớp chớp mắt.
Chủ yếu là muốn nhường cơ hội cho Thạch Tiểu Thanh thể hiện.
Hơn nữa cô nhìn ra được, Thạch Tiểu Thanh cũng đang rất nóng lòng muốn làm gì đó cho mẹ ruột, để bà ấy nấu nướng lúc này còn tốt hơn là cứ ngồi đó mà lo lắng suông.
Vì vậy sau khi chuẩn bị xong nồi canh hầm, Giang Tiêu liền lui ra khỏi nhà bếp.
"Con lên thăm bà Thôi đây, tiện thể bắt mạch cho bà ấy luôn." Thực ra Giang Tiêu muốn đi kiểm tra tình trạng cơ thể và tinh thần của bà Thôi trước, nếu tình hình quá tệ, tốt nhất là lần sau hẵng nói chuyện.
Tiểu Mộc cũng chẳng lo lắng việc cô làm bà Thôi sợ hãi, bởi người mà bà Thôi chấp nhận cho lại gần nhất hiện giờ chính là Giang Tiêu.
Giang Tiêu lên lầu, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ của bà Thôi, liền ngửi thấy một mùi thuốc an thần.
Xem ra dạo này bà Thôi lại ngủ không ngon giấc rồi.
Loại thuốc an thần này Giang Tiêu rất quen, chắc chắn là do Trần Bảo Tham kê đơn.
Cô vừa vào, bà Thôi liền tỉnh giấc.
"Bà Thôi, là con đây," Giang Tiêu vội vàng khẽ gọi một tiếng, "Con làm bà giật mình ạ?"
Bà Thôi quay đầu nhìn lại, thấy Giang Tiêu, lập tức nở nụ cười từ ái xen lẫn chút ngạc nhiên mừng rỡ.
"Tiểu Khương à, con tới rồi sao? Không có giật mình, con vừa vào cửa, ta dường như đã ngửi thấy mùi hương, nên đã tỉnh lại rồi."
Giang Tiêu vừa vào, trong phòng liền thoang thoảng thêm một làn hương.
Bà Thôi cũng chẳng biết tại sao, lại cực kỳ nhạy cảm với mùi hương trên người cô.
Giang Tiêu đi tới đỡ bà ngồi dậy.
"Con nghe nói gần đây sức khỏe của bà lại không tốt, nên muốn lên thăm trước, tiện thể bắt mạch cho bà ạ."
"Con là người chu đáo nhất."
Giang Tiêu bắt mạch cho bà, quả nhiên phát hiện thể trạng của bà kém xa so với lần trước cô gặp, trong lòng lại trào dâng một cơn giận dữ.
"Đừng lo, dưỡng bệnh một thời gian là tốt lên thôi," Bà Thôi quay sang an ủi cô, "Ông Thôi của con đã ra lệnh không cho đám người đó vào nữa, bây giờ họ cũng không thể vào được nữa rồi."
"Nhưng họ vẫn sai người mang thư tới, đúng không ạ?"
"Con bé này, con lại nghe ai nói vậy."
"Đằng nào con cũng biết rồi." Giang Tiêu nghiến răng nói: "Bà Thôi, hôm nay tạm thời không nhắc tới những người đó nữa. Để con đỡ bà dậy, con có mang điểm tâm tới, xuống dưới ăn hai miếng rồi con pha trà cho bà uống. Lần này con mang tới một loại trà mới, tự tay con làm, trà mật dược."
"Chắc chắn là rất ngon." Bà Thôi nói.
"Dạ, rất ngon. Còn nữa," Giang Tiêu chỉ do dự một chút rồi nói tiếp: "Con đã đưa mẹ con tới đây rồi."