Thôi Chân Quý không giở trò gì cả.
Hôm nay anh không những ăn mặc rất bình thường, thậm chí còn mặc khá có khí chất tao nhã.
Quần dài vải lanh màu gạo, chất liệu rất tốt, thời đại này người bình thường còn chưa từng thấy qua. Áo sơ mi xanh nhạt rất vừa vặn, vạt áo sơ vin trong cạp quần, trên ngực cài một chiếc ghim cài áo hình bông lúa rất nhỏ, nhìn là làm bằng bạc, nhỏ nhắn mà độc đáo, thế mà chẳng hề ủy mị chút nào.
Nếu không nhìn khuôn mặt anh, cả người anh toát lên vẻ thanh quý tuấn nhã, rất thu hút người khác.
Thế nhưng vừa nhìn thấy mặt anh...
Ồ, lạy Chúa.
Bà Thôi có lẽ cũng vì sự đối lập quá mạnh mẽ này, nhất thời cảm thấy đau lòng, hốc mắt cũng đỏ lên.
"Được rồi, sao con ăn mặc chỉn chu một chút cũng không đúng sao? Nếu mẹ thấy nhìn thế này mà khó chịu, vậy con về thay bộ khác nhé?"
Thôi Chân Quý bất lực nói.
Bà Thôi cầm khăn tay nhẹ nhàng thấm thấm khóe mắt, "Mẹ đâu có nói con thế này là không được? Rất tốt, rất tốt."
Bà là vì thấy phong thái của con trai như vậy thì kiêu hãnh trong lòng, nhưng nhìn sự đối lập kia lại càng thấy xót xa cho khuôn mặt nó.
Nếu không bị bỏng thành ra nông nỗi này, khuôn mặt hiện tại của nó hẳn là rất giống Thạch Tiểu Thanh, khuôn mặt như thế thì sẽ có bao nhiêu cô gái yêu thích cơ chứ, đâu cần phải cứ giấu giếm trốn tránh, căn bản không chịu gặp gỡ cô gái nào như vậy?
"Hôm nay con có thể cất công ăn diện như vậy, có phải là cho thấy con cũng có chút ý tứ với cô gái nhà họ Cừu không?" Thôi minh đốc đánh giá cậu con trai út rồi hỏi.
Thôi Chân Quý lập tức cảm thấy không ổn.
Anh đâu có ý đó.
"Bố, con chỉ là kính trọng giáo sư Cừu nên mới muốn cẩn trọng đối đãi, không có ý gì khác đâu, bố mẹ đừng có nghĩ là con với cô gái nhà họ Cừu thành chuyện rồi, ít nhất cũng phải để con gặp mặt cô ấy rồi tính sau."
Đừng để lộ ra ý tứ như thể chuyện này đã thành rồi.
Giang Tiêu liếc Thôi Chân Quý một cái.
Cô đột nhiên hiểu ra người cậu út này đang có ý gì rồi.
Anh ấy cố ý đấy.
Cố ý ăn mặc chỉn chu như vậy, rồi làm cho phong thái đối lập với những vết sẹo bỏng trên mặt trở nên rõ ràng hơn, sự tương phản càng tạo nên cú sốc mạnh.
Đến lúc đó, cô gái kia chưa biết chừng thực sự sẽ chịu không nổi.
Cái tâm tư nhỏ nhen này, người không vô liêm sỉ thì đúng là không nghĩ ra nổi.
Giang Tiêu nhìn qua là biết Thôi Chân Quý căn bản không hề có bao nhiêu tâm tư thực sự muốn hẹn hò với cô gái nhà họ Cừu.
Nhưng ngoài ba mươi tuổi đầu rồi mà chưa có nơi có chốn, cô nhìn cũng thấy không đành lòng.
Kể cả không kết hôn, thì có thể hẹn hò tìm hiểu trước được không hả.
"Cậu út, con muốn đi cùng mọi người, đến lúc đó con sẽ nói đỡ cho cậu." Giang Tiêu nháy mắt với Thôi Chân Quý.
Thôi Chân Quý lập tức kinh ngạc.
"Con? Con đi làm gì? Một đứa con nít ranh như con mà đi theo cậu xem mắt, con..."
"Con gái con đứa này đã kết hôn rồi."
Giang Tiêu tung một câu chí mạng.
Thôi minh đốc nói: "Tiểu Tiểu đi cùng chúng ta mới yên tâm, đây là thông báo cho con, không phải hỏi ý kiến con."
Đây căn bản là không thèm nghe ý kiến của anh mà.
Thôi Chân Quý bực dọc lườm Giang Tiêu một cái.
Lát nữa đừng có quậy phá anh là được.
Giang Tiêu làm mặt quỷ với anh.
Còn phải xem cô gái nhà họ Cừu kia thế nào đã.
"Đi thôi." Thôi minh đốc đã đi làm trước, nhưng họ để lại hai chiếc xe, một chiếc đi đón người nhà họ Cừu, một chiếc Giang Tiêu và mọi người đi đến quán trà trước.
Lão Hà đã khá lâu không thấy Giang Tiêu tới, giờ vừa nhìn thấy cô tới liền sáng rực cả mắt.
"Tiểu Khương, khi nào rảnh xem sổ sách..."
Giang Tiêu vội vàng ngắt lời ông.
Sao cứ vừa nhìn thấy cô là lại muốn bắt cô làm việc thế?
"Hôm nay con tới có việc, Thanh Phong Dao vẫn còn giữ chứ?"
Thanh Phong Dao là nhã gian số một ở chỗ họ, bình thường không mở cho khách.