"Nói chuyện thì nói chuyện, đừng có động tay động chân." Thành Thành không chút biểu cảm, liếc mắt nhìn cô một cái.
"Thế này mà cũng gọi là động tay động chân à?"
"Cô bây giờ không phải là một người nữa đâu."
Hóa ra ý của anh ấy khi bảo "đừng động tay động chân" là thế này đây.
Giang Tiêu cạn lời.
Phía nhà họ Thôi gọi điện tới hỏi xem bao giờ họ đi Kinh thành.
Tiệc rượu bên đó cũng đã đến lúc nên chuẩn bị cho chu đáo rồi.
Lần này Giang lão thái gia không định đi cùng, dù sao ông tuổi cũng đã cao, tiệc cưới ở D Châu cũng đã tổ chức rồi, cho nên phía Kinh thành cứ lấy nhà họ Thôi làm chính.
Thành Thành vốn cũng không định đi theo, nhưng vì không yên tâm về Giang Tiêu nên quyết định đi cùng.
Lúc Thôi Chân Sơ cùng Lục thiếu đến D Châu, hai người vẫn chưa thực sự phá vỡ tầng quan hệ kia, nay trở về Kinh thành thì đã khác xưa, cho nên khi nói chuyện với Lục thiếu cũng thoải mái, tự nhiên hơn đôi chút.
Giang Tiêu thỉnh thoảng quan sát cha mẹ, nhìn ra sự thân mật giữa họ, trong lòng cũng rất vui mừng.
Sau khi về đến Kinh thành, cô gọi điện cho Lưu Quốc Anh, tạm thời chưa nói với ông chuyện mình đã mang thai, chỉ bảo là muốn xin nghỉ thêm vài ngày.
Lưu Quốc Anh mắng cô vài câu, nhưng vẫn phê chuẩn cho nghỉ.
Đương nhiên, nhà họ Thôi mở tiệc, Giang Tiêu cũng sẽ mời ông và Trình Thu Liên cùng đến.
Hôm nay lên lớp, vừa vào phòng học thấy chỗ ngồi của Giang Tiêu vẫn trống, Tô Manh liền mím môi.
Giang Tiêu đã xin nghỉ nhiều ngày thế rồi mà vẫn chưa quay lại.
Không biết cô ấy có kịp tham dự chuyện đó không nữa.
"Tô Manh, tranh của cậu tiến bộ nhanh quá, hôm qua thầy Lưu còn khen cậu đấy, cậu có thể kể cho bọn tớ nghe bí quyết tiến bộ như thế nào không?"
"Đúng đấy, Tô Manh, thầy nói cậu lĩnh hội về sáng tối rất tốt, cái này có bí quyết gì không?"
"Tô Manh Tô Manh, cái buổi tiệc cậu nói mấy hôm trước ấy, thật sự có thể gặp được Thư Hàng sao? Tối qua tớ đã xem bộ phim đó của anh ấy, xem trên tivi nhà cậu của tớ, Thư Hàng đẹp trai quá đi mất!"
Thư Hàng mà họ đang nói đến chính là nam diễn viên chính trong một bộ phim, bộ phim có tên là "Hồi ức mùa hè", vừa công chiếu đã nổi đình đám.
Thời điểm này mới bắt đầu xuất hiện khái niệm "ngôi sao", Thư Hàng này sở hữu vẻ ngoài rạng rỡ như ánh mặt trời, khi cười để lộ hàm răng trắng đều tắp, thấp thoáng còn có chiếc má lúm đồng tiền, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả tinh tú, chẳng mấy chốc đã thu hút một lượng lớn người hâm mộ.
Mặc dù bây giờ không phải nhà nào cũng có tivi, mà tivi cũng chỉ là loại đen trắng, vừa nhỏ lại vừa nhiều nhiễu sóng, nhưng đối với con người thời đại này đã là rất mới mẻ và hiếm có. Nhà ai có một chiếc tivi, lúc mở lên là hàng xóm láng giềng sẽ ùa sang, vây quanh chiếc tivi kín mít.
Những người có thể vào được Học viện Mỹ thuật, hoàn cảnh gia đình vốn đều khá giả, cho nên có không ít thầy cô và bạn học đã xem bộ phim này, mỗi ngày trong trường đều có thể nghe thấy có người nhắc đến Thư Hàng.
Ngọn lửa theo đuổi thần tượng vừa mới được thắp lên.
Mấy hôm trước có vài nữ sinh đang bàn tán về Thư Hàng, Tô Manh tình cờ đi ngang qua liền bảo với họ là chẳng bao lâu nữa cô sẽ tham dự một buổi tiệc, nghe nói buổi tiệc đó cũng mời cả Thư Hàng.
Thế là các nữ sinh đều phấn khích la hét ầm ĩ, cảm thấy Tô Manh thật quá lợi hại, thế mà lại có cơ hội được gặp mặt Thư Hàng.
Bây giờ nghe các nữ sinh trong lớp lại hỏi về chuyện này, Tô Manh liền nói: "Phải đó, mình nghe mẹ mình nói Thư Hàng sẽ tới, anh ấy là bạn của chị gái tổ chức tiệc."
"Bạn gái hả?" Các nữ sinh lập tức hóng hớt.
Có người than thở: "Đừng mà, tớ hy vọng Thư Hàng vẫn còn độc thân."
Không muốn thần tượng mình yêu thích có bạn gái.
Tô Manh cười cười: "Không phải, chỉ là bạn bè thôi."