Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 19044 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5532
Vẫn Là Nên Đi Thôi

❊ ❊ ❊

Mạnh Tích Niên ở nhà chằm chằm nhìn Giang Tiêu mấy ngày, thấy cô thực sự không còn bị nghén nữa, hơn nữa mỗi ngày ăn ngủ đều bình thường, lòng cũng buông xuống tảng đá lớn.

Anh luôn cảm thấy sau khi Giang Tiểu Tiểu mang thai hình như lại càng xinh đẹp hơn, làn da giống như được bao phủ một tầng ánh sáng mờ ảo, đẹp đến cực hạn.

Thế nhưng ngay cả Trần Bảo Tham cũng từng âm thầm dặn dò anh, bảo là ba bốn tháng đầu tốt nhất là không nên đụng vào cô, nên dù bị Giang Tiểu Tiểu mỗi ngày quyến rũ đến ngứa tận xương tủy, anh cũng chỉ đành nhẫn nhịn.

Giang Tiêu mỗi ngày bị anh nhìn chằm chằm, cái này không cho làm, cái kia không cho phép, vậy mà lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ rằng Mạnh Ác Bá này vẫn là nên đi làm nhiệm vụ thì tốt hơn.

Mạnh Tích Niên thấy ánh mắt cô nhìn mình ngày càng không đúng, trong lòng thầm thấy không ổn, cuối cùng cũng đồng ý để cô hủy đơn xin nghỉ phép quay lại đi học.

Giang Tiêu đã sớm muốn quay lại đi học rồi, là anh dỗ dành để cô xin nghỉ thêm mấy ngày nữa.

Mấy ngày nay cứ ru rú trong nhà, cũng may là có Vương Dịch thường xuyên bế con sang chơi.

Thôi Chân Quý cũng không biết chạy đi đâu rồi, nhưng Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên đã thảo luận một chút, cảm thấy anh ta chắc là đang bận xử lý chuyện của nhà họ Hoa.

Mặc dù hai người cũng thấp thỏm lo âu không biết nhà họ Hoa sẽ tung chiêu gì, nhưng Thôi Chân Quý không lên tiếng nhờ giúp đỡ, nên tạm thời cứ án binh bất động.

Bản thảo phỏng vấn bên phía Kỷ Cần, Giang Tiêu đã xem qua rồi, xác nhận không có vấn đề gì, chuẩn bị cho dàn trang in ấn.

Bên phía Tiểu Nam Thành có Đới Cương và những người khác trông chừng, chuyện nhà máy dược Mạnh Tích Niên cũng nói đã cử người chú ý bất cứ lúc nào, nhất thời Giang Tiêu lại có cảm giác mình bỗng nhiên rảnh rỗi hẳn ra.

Dù sao thời gian này Mạnh Tích Niên chắc chắn sẽ không đồng ý cho cô rời khỏi Kinh Thành, có chuyện gì cũng sẽ giấu cô trước, không đem tới trước mặt cô, nên cô lập tức cảm thấy thời gian của mình đột nhiên nhiều lên.

Vào lúc này mà còn không cho cô đến trường đi học, Giang Tiêu vốn đã quen bận rộn lại trở nên không quen.

Mạnh Tích Niên thì ngược lại, anh muốn xin nghỉ mãi để ở bên cạnh cô, nhưng với công việc của anh thì làm sao có thể. Vừa mới đồng ý cho Giang Tiêu quay lại trường đi học, thì anh lại nhận được một nhiệm vụ, ngày về chưa định.

Anh cũng không thể nói cho Giang Tiêu biết mình phải đi đâu, chỉ nói là rất xa.

“Khi anh không ở nhà, em nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân, đừng có hấp tấp, biết chưa? Có người nào cần phải giáo huấn, em cứ để Lão Đinh và bọn họ ra tay, bản thân đứng xa xa mà xem, nhiều nhất chỉ được vỗ tay cổ vũ cho họ thôi, không được tự mình động tay, nghe rõ chưa?”

Trước khi rời đi, Mạnh Tích Niên vẫn không nhịn được mà dặn đi dặn lại cô.

Giang Tiêu cạn lời.

“Tích Niên, Lão Đinh bọn họ đánh nhau, em còn phải vỗ tay cổ vũ cho họ sao? Anh chắc chứ?”

“Anh đây chẳng phải sợ em thấy khó chịu khi bắt em phải ngồi yên một chỗ sao?” Mạnh Tích Niên nói.

Giang Tiêu lườm anh một cái.

Đúng là chẳng hiểu ra sao cả.

Thế nhưng, anh sắp rời đi, cô vẫn rất không nỡ.

Trước kia cảm thấy anh quản lý phiền phức, còn từng có ý nghĩ rằng anh thà đi làm nhiệm vụ còn hơn, bây giờ anh thực sự sắp đi làm nhiệm vụ rồi, cô lại cảm thấy mình không nỡ để anh đi.

Mặc dù cơ thể không có chỗ nào khó chịu, nhưng thực ra vẫn có chút khác biệt, buổi tối ngủ trong lòng anh luôn có thể an ổn hơn.

Cảm thấy anh ngay bên cạnh mình, bảo vệ cô và đứa bé chưa chào đời.

Hai kiếp làm người, đây cũng là lần đầu cô có con, chuyện này thật sự là không có kinh nghiệm gì cả, tất nhiên vẫn hy vọng anh có thể luôn ở bên cạnh.

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được vươn tay níu lấy tay áo anh.

Thấy cô hiếm hoi lộ ra vẻ ỷ lại vào mình như vậy, lòng Mạnh Tích Niên trong phút chốc cũng mềm nhũn ra.

“Anh sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ sớm nhất có thể để về với em, ngoan.” Anh vươn tay xoa mặt cô, “Để Lão Đinh và mọi người dạo này đều dọn vào ở đây đi, như vậy anh mới yên tâm chút.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5538
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.