“Tôi nửa đêm hôm qua mới tới kinh thành, chưa được nghỉ ngơi bao nhiêu, nghĩ đến hôm nay phải tới đây gặp gỡ và trò chuyện cùng các vị, trong lòng cảm thấy khá phấn khích.”
“Hôm nay bước qua cổng Học viện Mỹ thuật, tôi liền cảm nhận được bầu không khí nghệ thuật nồng đậm nơi đây, khiến tôi thấy vô cùng thân thiết. Ở sân trường các bạn có một tấm bảng tin, tôi đã qua xem qua, không biết sinh viên chịu trách nhiệm cho tấm bảng tin đó có ở đây không? Tôi có chút ý kiến nhỏ, vừa hay có thể trực tiếp thảo luận...”
Một nam một nữ, hai sinh viên đứng dậy, giơ tay lên.
“Bảng tin là do các em chịu trách nhiệm đúng không?” Mạch Hòa Lâm lại đưa tay ấn nhẹ xuống, ra hiệu cho họ ngồi xuống, “Điều làm tôi ấn tượng sâu sắc nhất về tấm bảng tin đó chính là mấy nhân vật được vẽ ở phía bên trái...”
Mạch Hòa Lâm bắt đầu bài giảng của mình như thế, phải nói rằng vẫn khá thú vị.
Tấm bảng tin bên cạnh sân trường Học viện Mỹ thuật do các lớp luân phiên chịu trách nhiệm, lớp của Giang Tiêu cũng sẽ đến lượt, yêu cầu của nhà trường là mỗi kỳ bảng tin đều phải có ý mới, hơn nữa, đã là Học viện Mỹ thuật thì bảng tin nhất định phải kết hợp cả vẽ và chữ, phải có tính nghệ thuật. Thế nên, mỗi lần đến lượt lớp nào phụ trách bảng tin đều xem trọng việc này, cuối học kỳ còn có bình chọn bảng tin xuất sắc, xem như là vinh dự của cả lớp.
Hơn nữa tấm bảng tin đó toàn thể thầy cô và học sinh trong trường đều có thể nhìn thấy, nên được rất nhiều người chú ý.
Mạch Hòa Lâm lấy tấm bảng tin mà ai vào trường cũng có thể thấy để làm phần mở đầu, ngay lập tức đã thu hút sự chú ý của tất cả người nghe. Hai sinh viên phụ trách bảng tin kỳ này cũng có mặt ở đó, càng thú vị hơn là ngay từ đầu đã có một chút tương tác nhỏ.
Giang Tiêu cũng chăm chú lắng nghe.
Đúng lúc này, lại có người bước vào, Đinh Hải Cảnh ngồi ở chỗ ngồi ngoài cùng, nghe thấy một giọng nói dịu dàng.
“Xin lỗi, cho tôi qua một chút.”
Anh vừa ngẩng đầu lên, liền đối diện với một gương mặt vô cùng tinh xảo, đang hơi cúi đầu nhìn anh, chờ anh nghiêng người thu chân lại để cô đi qua.
Một cô gái trẻ mặc áo len chui đầu màu hồng, bên dưới mặc váy ngắn kẻ ô màu xám xanh, trên đầu đội một chiếc mũ nồi đỏ, mắt sáng răng trắng, da trắng như tuyết, tinh tế lại thời thượng, nhìn vào là biết ngay xuất thân gia thế tốt.
Cô đeo một chiếc ba lô trắng trên một bên vai, muốn nghiêng người đi ngang qua trước mặt họ. Bên phía hiệu trưởng vẫn còn chỗ.
Sau khi cô lên tiếng, Giang Tiêu cũng nhìn về phía cô.
Giang Tiêu cũng đã gặp không ít cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp, như Đỗ Cẩm Nhược, Niên Mộ Đồng, Tô Manh, Tô Nhàn, Cừu Lê Bạch, nay lại thêm một mỹ nữ nữa.
Quả thật là mỹ nữ, là kiểu mỹ nữ có cảm giác tương tự như Tô Manh, sự tương tự này chỉ việc cả hai đều ăn mặc rất sang trọng và thời thượng, có chút hương vị phương Tây.
Tuy nhiên, ngũ quan của Tô Manh là vẻ đẹp rực rỡ, điểm này có lẽ cả nhà họ Tô đều giống nhau, vì Tô Nhàn cũng vậy.
Còn cô gái trước mắt này lại có ngũ quan và khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, trông có chút giống như bước ra từ trong truyện tranh.
Đinh Hải Cảnh đã để cô đi qua.
Khi đi ngang qua, cô cũng liếc nhìn Giang Tiêu một cái.
Hiệu trưởng đợi cô ngồi xuống cạnh mình, liền hỏi một câu: “Cô bé, em cũng là sinh viên trường chúng ta sao?”
Ông dường như không có ấn tượng gì với cô gái này.
“Sắp sửa là rồi ạ.” Cô gái mỉm cười trả lời ông.
Giang Tiêu cũng nghe thấy câu trả lời này của cô, trong lòng bỗng chốc lay động.
Cô đột nhiên biết cô gái này là ai rồi.
Hoa Tâm Nguyệt.
Sáng sớm Thôi Chân Quý đã nói với cô, một tiểu công chúa được nuông chiều của nhà họ Hoa sắp đến Học viện Mỹ thuật, là đến để học tập, hơn nữa không biết khi nào sẽ đến, tuổi tác xấp xỉ cô.
Chắc hẳn chính là người này rồi.
Bởi vì dường như cô ta không quen biết hiệu trưởng, nếu là sinh viên của trường thì sao có thể không biết hiệu trưởng của trường mình được chứ.