Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 19044 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đến Mức Đó Sao

❊ ❊ ❊

Kỷ Cần nheo mắt, trong khoảnh khắc này, từ giữa hàng chân mày của bà, cô thoáng thấy một cảm giác tương tự như Thôi Minh Đốc.

Người này chính là mục tiêu phỏng vấn lần này của cô, Thôi Chân Sơ!

Sinh ra một người con gái có nhan sắc tuyệt trần như Giang Tiêu, nhan sắc của Thôi Chân Sơ này quả nhiên cũng hơn người!

Thực ra, nếu những gì Kỷ Cần nhìn thấy là Thôi Chân Sơ của nửa năm trước thì chắc chắn sẽ không có cảm giác này.

Khi Giang Tiêu mới tìm lại được Thôi Chân Sơ, bà đã bệnh nhập cao hoang, tinh thần cực kỳ tồi tệ, mắt nhìn không rõ, sắc mặt xám xịt, toàn thân gần như không còn mấy phần sinh khí, lại rất gầy gò, căn bản không mặc nổi chiếc váy xanh nhạt ngày hôm nay.

Thôi Chân Sơ là do Giang Tiêu tốn không ít linh tuyền thủy và những thứ tốt để dưỡng lại.

Thêm vào đó, sau khi kết hôn với Giang Lục thiếu, mỗi ngày đều được cưng chiều, cũng giúp bà thêm vài phần nhuận sắc, đã hoàn toàn khác biệt rồi.

Vì trước kia bà lưu lạc bên ngoài mấy chục năm, không biết có bao nhiêu kẻ ngấm ngầm ôm tâm tư nhỏ mọn, muốn đến xem bà làm mất mặt Thôi gia, chỉ là hiện tại nhìn thấy một Thôi Chân Sơ như vậy, Kỷ Cần liền biết tâm tư của những người đó nhất định chỉ có thể rơi vào khoảng không.

Hơn nữa, Giang Tiêu là tính cách gì?

Cô ấy sẽ dung túng người khác bắt nạt mẹ mình sao? Đó là chuyện không thể nào.

Chính vì biết rõ điểm này, Kỷ Cần mới dẫn Tiểu Mã đứng đợi ở cửa một cách thành thật, cũng không trốn đi đâu.

Cô biết hôm nay vẫn có vài phóng viên báo chí đến rình rập, dù sao cũng là một sự kiện lớn như vậy ở kinh thành, làm sao có thể không đưa tin?

Huống hồ những đồng nghiệp kia đúng là "Bát tiên quá hải, các hiển thần thông", đều tìm đủ mọi cách muốn lẻn vào khách sạn, ngay cả những người không vào được thì ở bên ngoài cũng đang nấp trong bóng tối, chuẩn bị lén chụp ảnh.

Kỷ Cần đè máy ảnh trong tay Tiểu Mã xuống.

Cô bước về phía Giang Tiêu.

Nếu không được cho phép mà tự ý chụp ảnh, đều có khả năng rước lấy phiền phức.

Giang Lục thiếu và Thôi Chân Sơ đã khiến người ta kinh diễm, mà Mạnh Tích Niên và Giang Tiêu phía sau họ lại càng không bị che lấp chút hào quang nào.

Dung mạo của Giang Tiêu còn xuất sắc hơn Thôi Chân Sơ, hơn nữa trên người cô lại có một thứ thần thái bay bổng mà Thôi Chân Sơ không có. Vẻ đẹp của Thôi Chân Sơ là vẻ đẹp kiềm chế, còn vẻ đẹp của Giang Tiêu là hoàn toàn phô bày ra ngoài, đang tỏa sáng rực rỡ.

Dẫu hôm nay cô không hề muốn nổi bật, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi kẻ caro màu kem, vạt áo sơ vin trong chiếc váy xếp ly màu đỏ táo, trên vai khoác một chiếc áo khoác mỏng màu xanh nhạt, tóc xõa tung, trông thanh thuần xinh đẹp.

Ai bảo vẻ đẹp luôn tỏa sáng rực rỡ thì không thể thanh tân, thanh thuần chứ?

Không phải cứ là vẻ đẹp diễm lệ và có tính công kích mới có sức hút.

Mạnh Tích Niên mặc một thân quân phục màu xanh lục, bộ quân phục phẳng phiu không một nếp nhăn, quần áo ôm sát lấy thân hình vĩ ngạn của anh một cách hoàn hảo, một tay khẽ đặt ở sau thắt lưng của Giang Tiêu, ánh mắt lại hiếm thấy mà dịu dàng.

Tim Tiểu Mã đập thình thịch.

Hai cặp đôi này, hai cặp đôi này, tùy tiện chụp một tấm thôi cũng có thể lên trang bìa rồi!

Chưa nói đến chuyện khác, chỉ cần chụp vài bức ảnh in lên tạp chí, e rằng tạp chí đó sẽ bán đắt như tôm tươi.

Tiểu Mã là một người đàn ông lớn xác mà cũng cảm thấy mình trở thành kẻ nông cạn chỉ biết nhìn mặt bắt hình dong.

Nhưng rất nhanh, cậu liền cảm nhận được một ánh nhìn sắc lẹm bắn về phía mình, khiến cậu sợ đến giật bắn cả người.

Vừa chạm phải ánh mắt của Mạnh Tích Niên, Tiểu Mã theo bản năng dời ánh mắt khỏi người Giang Tiêu.

Tim lúc này đập vì khẩn trương và sợ hãi.

Mạnh thiếu quân quan này, đến mức đó sao?

Cậu chỉ là nhìn Giang Tiêu thêm mấy cái thôi mà.

Bất quá, ánh mắt của Mạnh Tích Niên thật sự khiến cậu không dám nhìn thêm lần nữa.

Hiện tại thời gian vẫn còn sớm, Giang Tiêu và mọi người vốn dĩ đã đến sớm hơn, cho nên trước cửa khách sạn vẫn còn khá vắng vẻ. Tuy nhiên, khách sạn lớn này nằm ngay trên con phố sầm uất ở kinh thành, người qua lại cũng không ít, nhóm người Giang Tiêu quá đỗi xuất chúng, thế mà lại thu hút sự chú ý của người xung quanh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5538
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.