Đinh Hải Cảnh không hề biết sáng nay Mạch Quảng Quần đã nói những gì.
Thế nhưng hiện tại, khi thấy Cận Lỗi thậm chí còn đặc biệt về nhà thay một bộ đồ mới, cộng thêm việc trước đó Tô Manh cũng rõ ràng là đã ăn mặc chải chuốt kỹ lưỡng, nên trong lòng anh bắt đầu nảy sinh chút không vừa mắt với vị "Mạch đại sư" sắp diễn thuyết này.
"Trước đây tôi đâu thấy Cận Lỗi mặc đồ có chỗ nào không ổn đâu."
Áo len mỏng màu xám nhạt sạch sẽ gọn gàng phối cùng quần dài màu xanh, chẳng phải rất ổn sao?
Còn bây giờ, quần trắng phối áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác màu xanh sẫm, tất nhiên là trông cũng đẹp, nhưng hoàn toàn không cần thiết phải vậy chứ?
Đợi đến khi vị sư tỷ mà Cận Lỗi nhắc tới xuất hiện, một bộ váy dài màu đỏ rực, đeo thêm trọn bộ trang sức, đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng liệu có hơi quá trang trọng không?
Họ vẫn là sinh viên, đây là trường học, chỉ là một buổi diễn thuyết thôi mà, làm cứ như sắp đi tham dự yến tiệc gì đó không bằng.
"Nghe nói Mạch đại sư rất khắt khe trong chuyện ăn mặc, không chỉ với bản thân ông ta mà còn yêu cầu rất cao với cả những người bên cạnh nữa." Giang Tiêu vừa nói vừa bước tới chỗ ngồi rồi ngồi xuống.
Thời gian cũng đã gần đến.
Đinh Hải Cảnh ngồi bên cạnh cô, hàng ghế cuối này vẫn chưa ngồi kín, bên phía kia của Giang Tiêu vẫn còn trống ba bốn chỗ, nhưng các hàng ghế phía trước thì quả thực đã gần như chật kín.
Người đến nghe diễn thuyết vẫn rất đông.
"Làm màu." Đinh Hải Cảnh khẽ đánh giá một câu.
"Mặc kệ ông ta đi, chỉ cần diễn thuyết hay là được." Thật ra trong lòng Giang Tiêu lúc này cũng đã có ấn tượng không mấy thiện cảm với vị Mạch đại sư kia rồi, mặc dù cô vẫn chưa gặp mặt.
"Tôi cứ có cảm giác lát nữa sẽ có chuyện gì đó xảy ra." Đinh Hải Cảnh lại nói.
Cảm giác của anh, Giang Tiêu không thể không để tâm. Trực giác của anh luôn rất linh nghiệm.
"Sẽ là chuyện gì?"
"Không biết, nhưng chắc là có liên quan đến cô."
Thông thường, những điều anh cảm nhận được đều là người và việc gắn bó mật thiết với mình, còn chuyện sắp xảy ra với người lạ thì chắc chắn anh sẽ không thể nào cảm nhận được.
"Sự kiện lớn sao?" Giang Tiêu hỏi lại.
Nếu là có sự kiện lớn sắp xảy ra thì cô không muốn ở lại nữa, tránh cho rắc rối. Hơn nữa bây giờ cô cũng phải cẩn trọng một chút.
"Chắc không tính là lớn, chỉ là có chút cảm giác mơ hồ thôi."
Vậy thì là chuyện nhỏ rồi.
Nếu là chuyện nhỏ, chắc Đinh Hải Cảnh có thể đối phó được.
Hiệu trưởng cũng đã tới, thấy chỗ Giang Tiêu còn ghế trống, ông liền bước tới: "Tôi cứ ngồi đại ở đây thôi, nghe rõ là được rồi."
"Hiệu trưởng, ngài không cần phải ngồi lên hàng ghế đầu sao?" Giang Tiêu mỉm cười nói.
"Không cần đâu, tôi cũng chỉ đến nghe với mục đích học hỏi, cũng không cần tôi phải lên đài, nên cứ ngồi đây là được rồi."
Hiệu trưởng nhất quyết không chịu ngồi lên hàng ghế trước.
Giang Tiêu cũng không miễn cưỡng ông.
Lưu Quốc Anh thì không tới.
Thực ra Giang Tiêu cũng không muốn ông tới, nếu vị Mạch đại sư kia thực sự diễn thuyết hay, lát nữa cô sẽ kể lại cho Lưu Quốc Anh nghe.
Mọi người đều tuân thủ kỷ luật rất tốt, cũng rất tự giác, sau khi vào trong liền nhanh chóng ổn định chỗ ngồi và giữ trật tự.
Vì vậy, khi thời gian vừa đến, Mạch Quảng Quần bước lên đài, đập vào mắt ông là vô số người đang ngồi ngay ngắn. Ngay khoảnh khắc ông xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía ông, mang theo sự khao khát tri thức và mong đợi.
Mạch Quảng Quần rất đắc ý.
Nhìn xem, chú của mình vẫn rất được hoan nghênh đấy thôi, mặc dù là buổi diễn thuyết chuẩn bị vội vàng, căn bản chẳng có thời gian chuẩn bị gì cả, cũng chẳng có thời gian quảng bá, nhưng người đến lại đông đến mức này, đông đến mức này.
Bên ngoài cửa sau của giảng đường, Mạch Hòa Lâm cũng nhìn thấy giảng đường bậc thang đã chật kín người.
Tuy nhiên, anh ta vẫn cảm thấy chưa hài lòng lắm.
Chỉ là chật kín thôi sao?
Chẳng lẽ không phải nên chật đến mức ngay cả lối đi ở giữa cũng chen chúc những sinh viên không có chỗ ngồi hay sao?
Hơn nữa, chẳng phải ngoài cửa lẽ ra nên có rất nhiều người đang ùn tắc hay sao?