"Tích Niên ca, em sẽ nghĩ ra cách, em cũng nhất định sẽ chữa khỏi cho anh, anh tin em đi. Để lại Thiên Lý Phù Đồ, em có thể đến bất cứ lúc nào."
Giang Tiêu lấy Thiên Lý Phù Châu ra, một viên giấu dưới nệm đầu giường, một viên nhét vào tay anh.
Tuy hiện tại anh đang bệnh đến mức toàn thân vô lực, nhưng Giang Tiêu tin rằng, chỉ cần là thứ anh muốn giấu, anh luôn có cách.
Mạnh Tích Niên còn muốn từ chối, Giang Tiêu lập tức nói: "Trừ khi anh muốn mỗi lần em đều phải dùng Tầm Tung Tiểu Điểu chạy tới chạy lui như vậy. Từ nội thành chạy xe tới đây đã mất hơn một tiếng, em không ngủ không nghỉ còn phải ngồi xe vất vả thế này, nếu anh không đau lòng thì cứ việc."
Cô thật bướng bỉnh.
Mạnh Tích Niên lại không nhịn được muốn thở dài.
Anh cũng biết bây giờ dù thế nào cũng không thuyết phục được Giang Tiêu nữa.
Nếu không để cô dùng Thiên Lý Phù Đồ tới, cô muốn đến thì sẽ dùng tới Tầm Tung Phù Đồ. Anh quả thực không nỡ để cô đang mang thai mà phải bôn ba như thế, đành phải nắm chặt lấy viên phù châu trong tay.
Thấy anh thỏa hiệp, Giang Tiêu mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nói: "Tích Niên ca, em nhất định sẽ cẩn thận, về nhà em sẽ cố gắng nghĩ cách."
Cô nhất định sẽ tìm được phương thuốc.
Giang Tiêu lại nhìn vào trong không gian, vui mừng phát hiện ra phương thuốc đã hiện ra rồi.
"Tích Niên ca, phương thuốc ra rồi."
Giang Tiêu lập tức lấy phương thuốc ra, một trang dày đặc các loại dược liệu, hiện tại bên phía nồi ngọc cũng đã tự động chuẩn bị sẵn mấy đống dược liệu nhỏ, nhưng Giang Tiêu thấy trên phương thuốc có ba loại dược liệu được viết bằng chữ màu đỏ.
Phương thuốc thường là chữ phồn thể bằng mực đen, đây là lần đầu tiên xuất hiện chữ màu đỏ, cô có chút kỳ lạ. Nhìn kỹ lại, phía sau ba loại dược liệu này có chú thích.
Thiếu dược liệu.
Đây là nói trong vườn thuốc của không gian không có ba loại dược liệu này sao?
Cho nên vừa rồi những dược liệu kia cứ liên tục nhổ đi trồng lại, chẳng lẽ là đang thử xem loại nào có thể thay thế?
Phương thuốc cuối cùng đạt được này chắc đã là loại đầy đủ nhất với những dược liệu không gian có thể cung cấp rồi nhỉ?
Vẫn thiếu ba loại dược liệu. Giang Tiêu nhìn tên ba loại dược liệu đó, chưa từng nghe thấy bao giờ.
Nhưng dù sao đi nữa, có phương thuốc là có thể chữa!
Lúc này lòng tin của cô lại được xây dựng lại.
"Tích Niên ca, chỉ thiếu ba loại dược liệu thôi, anh chờ em, em sẽ ra ngoài tìm dược liệu, chỉ cần tìm được dược liệu, nhất định có thể chữa khỏi cho các anh."
Mạnh Tích Niên khẽ thở dài một tiếng.
Giang Tiêu lúc này khá nhạy cảm, nghe tiếng thở dài này của anh liền biết anh có ý gì.
Cô sụt sịt mũi, nói: "Anh đừng tưởng không nói là em không biết anh đang nghĩ gì, anh có phải đang cảm thấy các anh không đợi được đến lúc em tìm đủ dược liệu không?"
Mạnh Tích Niên khựng lại.
Anh đúng là đang nghĩ như vậy.
Nhưng vào lúc này, anh thật sự không muốn thảo luận vấn đề này với Giang Tiêu.
Anh vẫn chưa có bất kỳ chuẩn bị tâm lý nào cho việc âm dương cách biệt với Giang Tiêu.
Anh vốn đã nghĩ quá nhiều, quá nhiều điều, từng nghĩ tới việc đợi một cơ hội, khi bản thân thực sự không trụ nổi nữa thì sẽ xin gặp cô một lần, sau đó sẽ nói đùa với cô.
Nhưng bây giờ nhìn thấy cô, anh phát hiện vẫn nên để cô tới. Bởi vì cô vừa đến, vừa nhìn thấy cô, những suy nghĩ tiêu cực trong lòng anh hoàn toàn biến mất, lúc này điều anh nghĩ là, làm sao anh có thể bị loại virus này đánh bại?
Làm sao anh có thể bỏ lại Giang Tiêu và đứa con trong bụng cô?
Anh tuyệt đối không thể chết.
Vì vậy anh đã quyết định đồng ý với phương pháp mà giáo sư Văn và những người khác đề xuất trước đó, đó chính là thử lấy độc trị độc, những con dã thú kia có thể sống ở đó lâu như vậy mà không chết, rất có thể là vì chưa từng rời khỏi tảng đá đó.