La Vĩnh Sinh vốn dĩ hơi nhanh miệng, theo bản năng muốn đáp lại một câu: "Tiểu Khương không phải là chuyện gì cũng không giấu cậu sao?"
Nhưng lời vừa đến đầu môi, cậu ta lại nhớ tới những lời Quan Thiết Trụ đã nói với mình lần trước, vội vàng phanh lại, nuốt ngược trở vào trong cổ họng.
Đồng thời, chuyện này cũng làm cậu ta sợ toát cả mồ hôi hột.
Đinh Hải Cảnh không phải là Quan Thiết Trụ. Quan Thiết Trụ cùng lắm chỉ trách móc cậu ta một trận là xong. Nhưng nếu lời nói của cậu ta chọc giận Đinh Hải Cảnh, Đinh Hải Cảnh có khi sẽ đánh cho cậu ta một trận nhừ tử, rồi tống cổ cậu ta đi khỏi chỗ Giang Tiêu.
Điểm này La Vĩnh Sinh khẳng định chắc chắn.
Cậu ta phải loại bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu óc mới được, nếu cứ mãi tiềm thức nghĩ rằng Giang Tiêu đối xử với Đinh Hải Cảnh đặc biệt hơn người khác, sớm muộn gì cũng có ngày lỡ miệng nói sai.
Công việc này cậu ta tuyệt đối không muốn để mất.
"Không biết ở đây có tìm được loại thuốc Tiểu Khương cần hay không nữa." La Vĩnh Sinh đành đổi ý thành câu này.
Đinh Hải Cảnh tìm không thấy ở một chỗ liền leo sang một chỗ khác tiếp tục tìm kiếm, đồng thời chẳng thèm ngoảnh đầu lại mà nói: "Tìm nhanh đi. Trước khi mặt trời lặn chúng ta cũng phải xuống núi."
Có thời gian nói nhảm nhiều như vậy, chi bằng lo mà tìm thuốc cho nhanh.
La Vĩnh Sinh cũng không dám nói thêm gì nữa, vội vàng cắm cúi tìm thuốc.
Phía bên nhóm Chu Hạo thì tất nhiên không tận tâm, tỉ mỉ bằng họ. Một nửa tâm trí của đám người đó đều đặt vào việc chinh phục ngọn núi này, tìm thuốc thì cũng tìm đấy, nhưng chỉ là tiện tay mà thôi, chứ không chịu nhìn kỹ từng kẽ đá, chỗ nào không nhìn thấy thì cũng chẳng thèm đưa tay vào móc.
"Tôi nhớ ra rồi, vị Mạnh thiếu phu nhân kia hình như là đệ tử được Trần Bảo Tham công nhận đấy, các cậu biết Trần Bảo Tham chứ?"
"Chu đại ca, sao anh cứ chốc chốc lại nhớ ra thêm chút thông tin thế?" Có người bật cười.
Hơn nữa đề tài vẫn cứ xoay quanh Giang Tiêu mãi?
"Tôi là do trí nhớ không được tốt thôi mà." Chu Chí Hợp cũng tự cười mình, "Nghe nói Mạnh thiếu phu nhân cũng có thiên phú về y thuật nên mới được Trần Bảo Tham đánh giá cao. Bây giờ xem ra, người muốn tìm thuốc rất có khả năng là Mạnh thiếu phu nhân, chứ không phải Mạnh liên quan Triều Quân."
"Cơ mà này Chu Hạo, chẳng phải trước đây cậu nói Mạnh thiếu liên quan và gia đình quan hệ rất căng thẳng, cha con gần như sắp đoạn tuyệt sao? Bây giờ xem ra quan hệ giữa Mạnh thiếu phu nhân và Mạnh liên quan vẫn khá tốt đấy chứ."
"Chu đại ca," Chu Hạo bất lực nói: "Đây là chuyện nhà họ Mạnh, anh tò mò làm gì? Chúng ta nhận tiền là để làm việc, cứ tìm thuốc đi đã."
Sao cứ quẩn quanh chuyện nhà họ Mạnh mãi không thôi thế không biết?
Chu Chí Hợp này cái gì cũng được, chỉ có điều là đàn ông con trai mà miệng lại quá lắm lời, cứ như mấy bà cô bà dì, suốt ngày quan tâm chuyện gia đình nhà người ta.
Bị Chu Hạo nói khéo như vậy, Chu Chí Hợp mới chịu ngậm miệng.
Giang Tiêu một mình trong núi cứ dùng mãi Thiên Lý Phù Châu giữa các khe đá, cũng là tìm kiếm vô cùng cẩn thận.
Nhưng nhìn đồng hồ đã trôi qua một tiếng rưỡi mà vẫn chưa thu hoạch được gì, cô lại nghĩ Mạnh Triều Quân cũng sắp xuống núi rồi, trong lòng ít nhiều cảm thấy thất vọng.
Vậy mà không tìm thấy.
Tuy nhiên, cô nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng. Vốn dĩ cô cũng đâu có nghĩ rằng vừa ra tay là tìm được ngay.
Cô trực tiếp dùng phù châu xuống núi, mặc áo bông vào, chải chuốt lại mái tóc rồi mới đi ngược trở về.
Lúc này, Mạnh Triều Quân đang lo sốt vó vì cô. Sau khi xuống núi mà không thấy Giang Tiêu đâu, ông tìm quanh một lượt, thậm chí còn chẳng bận tâm đến những vết trầy xước trên chân và tay mình.
Thấy Giang Tiêu thong thả đi từ phía trước tới, Mạnh Triều Quân mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Tiểu, cháu đi đâu thế?"
Giang Tiêu không đổi sắc mặt nói dối: "Cháu ngồi trong xe thấy hơi chán nên đi dạo quanh chân núi một chút, biết đâu lại đào được loại thuốc nào khác thì sao."