Sau này Khương Thanh Bình có Giang Tiêu giúp đỡ, mới có thể đi đúng hướng, sống tốt hơn. Hai ông bà già như họ thì có bản sự gì đâu, giúp được gì chứ?
Suy nghĩ như vậy, chính bà cũng biết là không đúng, nên cũng không dám nói ra rành mạch.
"Tôi đâu có muốn Tiểu Tiểu không tốt? Chẳng phải là vì lâu rồi không gặp con bé, nên nhớ nó thôi sao? Hơn nữa, căn nhà đó để không mãi cũng chẳng có hơi người, nó không phải thỉnh thoảng cũng nên về ở vài ngày à."
Bà đang nói đến căn nhà nhỏ mà Giang Tiêu mua năm đó, trước sau đều có sân, sau vườn còn có một cái hồ nhỏ.
Hai năm nay môi trường ở đó càng tốt hơn, hoa trong sân căn nhà nhỏ của Giang Tiêu nở rộ rực rỡ, không ít cành hoa vươn cả ra ngoài tường rào, còn có không ít cô gái nhỏ đặc biệt chạy tới đó ngắm hoa chơi đùa, đã trở thành một cảnh đẹp của thành phố M.
Hiện tại họ đã chuyển tới Hải Bình Hoa Điền, căn nhà gạch đỏ xây cạnh ruộng hoa, mở cửa ra là thấy cả ruộng hoa lớn, rất đẹp, ở cũng thanh tâm, cho nên cũng không nghĩ đến việc quay về căn nhà nhỏ kia ở.
Lý do Cát Lục Đào đưa ra, Khương Tùng Hải vừa nghe là biết không phải lời thật lòng của bà.
Vợ nghĩ gì, là vợ chồng mấy chục năm nay, ông sao có thể không biết chứ?
Nhưng ông cũng không nỡ nói nhiều về bà, chỉ có thể là khi gọi điện thoại thì không để bà nghe máy, cứ để ông nói chuyện vài câu với Giang Tiêu là được.
"Tiểu Tiểu bình thường còn phải đi học nữa, cũng mệt. Khó khăn lắm mới được nghỉ, thì đừng để con bé chạy tới chạy lui nữa. Tết năm nay, chẳng phải nhà Lâm Giang muốn tới thành phố sao? Đến lúc đó cũng đủ náo nhiệt rồi. Tiểu Đậu Bao thích Thanh Bình nhà chúng ta, lúc đó cứ để Tiểu Đậu Bao chơi cùng Thanh Bình là được."
"Thế sao giống nhau được?"
Cát Lục Đào lầm bầm một câu, cuối cùng vẫn không nói tiếp.
Đêm nay Giang Tiêu ngủ trong xe.
Chiếc xe này đã nhường cho cô, một chiếc khác nhường cho Mạnh Triều Quân, Tần Vũ Cương, Chu Hạo và Tống Kiến Quốc ba người chen chúc trong một chiếc xe khác, còn Đinh Hải Cảnh và La Vĩnh Sinh thì ở bên ngoài đốt lửa, dùng túi ngủ.
Họ còn phải thay phiên nhau canh đêm, ai biết được nơi hoang sơn dã lĩnh này, giữa đêm khuya sẽ có thứ gì chứ?
Giang Tiêu ngủ không ngon.
Trong không gian có cái giường rất thoải mái nhưng cô không vào được. Nhưng điều khiến cô ngủ không ngon chính là vì nỗi lo lắng cho Mạnh Tích Niên.
Trước khi ngủ cô lại viết cho Mạnh Tích Niên một lá thư, nhưng Mạnh Tích Niên không hồi âm.
Thư không hồi âm, lòng Giang Tiêu cứ thấy thấp thỏm không yên.
Ban đầu Mạnh Tích Niên và Chương Chu giống nhau, là hai người có tình trạng nghiêm trọng nhất, bây giờ Chương Chu tái phát rồi, lẽ nào Mạnh Tích Niên sẽ không sao?
Anh không nói cho cô biết, có lẽ chính là vì lý do anh đã nói, có thể gắng gượng thì phải gắng chết mức, tạm thời không thể dựa dẫm vào đám thuốc đó nữa.
Nghĩ đến việc Mạnh Tích Niên hiện tại đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng, Giang Tiêu làm sao có thể ngủ ngon.
Cho nên cô tỉnh dậy rất sớm.
Sau khi tỉnh lại, cô lại thả Thám Hương Hồ Điệp ra, con bướm quả nhiên vẫn bay về hướng ngày hôm qua, cô thử đi theo một đoạn, đi tiếp về phía trước thì là một vùng hoang dã mịt mùng, nhìn rất xa rất xa mới thấy được bóng dáng của núi.
Không có xe đi qua e là không xong.
"Cô đi đâu đấy?"
Phía sau truyền đến tiếng gọi của Đinh Hải Cảnh.
Giang Tiêu quay đầu nhìn lại, mới phát hiện mình đã đi xa một đoạn khá dài.
Cô lại thu con bướm vào không gian, đi ngược trở lại.
"Không có gì, dậy đi dạo thôi."
Đinh Hải Cảnh cười nhạo nói: "Vừa nãy cô đi như mộng du, giống như hồn lìa khỏi xác vậy."
Giang Tiêu: "......"
"Chúng tôi đi chuẩn bị đồ ăn, cô đi rửa mặt đi."
"Tôi qua bên kia đi dạo chút," Giang Tiêu nói: "Đừng để ai tới đó."
"Được."
Đinh Hải Cảnh còn tưởng Giang Tiêu muốn giải quyết nhu cầu cá nhân, thực ra Giang Tiêu vừa quay sang hướng đó liền vội vàng viết thư cho Mạnh Tích Niên.