Vì vậy mới nói, mời Mạnh Triều Quân tới giúp đỡ quả nhiên là có tác dụng.
Giang Tiêu nghe lời ông nói trong lòng liền dao động.
Nếu như Đinh Hải Cảnh cùng Chu Hạo bọn họ đều không tìm thấy Phục Địa Hoàng, vậy rất có khả năng nó đang ở Hắc Thạch Phong?
“Tối nay chúng ta qua đêm ở đây, Tiểu Tiểu, con chịu được không?”
“Con không sao, được ạ.”
Nếu muốn quay về nhà, ngày mai lại phải lái xe mấy tiếng đồng hồ mới tới đây được, đương nhiên là không thể về rồi.
“Hay là chúng ta lệch hướng một chút, cách đây sáu cây số có một cái trại, chúng ta đến đó thuê trọ một đêm, sáng sớm mai lại đi tiếp đến Hắc Thạch Phong.”
Như vậy đi đi về về có khi lại tốn mất hơn nửa ngày.
Giang Tiêu lập tức lắc đầu, “Không cần đâu ạ, cứ cắm trại qua đêm ở đây không vấn đề gì đâu.”
“Con như vậy quá vất vả rồi.”
Mạnh Triều Quân vừa thấy an ủi lại vừa cảm động, Giang Tiêu làm tất cả những điều này đều là vì Tích Niên, tình cảm của hai đứa thật là tốt.
“Không sao đâu ạ, thể chất con rất tốt, không sao cả.”
Trong lòng Giang Tiêu hiện tại đang vô cùng nóng ruột, nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài.
Đinh Hải Cảnh là người đầu tiên xuống núi.
Cậu đón nhận ánh mắt mong chờ của Giang Tiêu, chậm rãi lắc đầu.
Giang Tiêu quả nhiên không giấu nổi sự thất vọng.
Mặc dù cô đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi La Vĩnh Sinh cũng lắc đầu, Chu Hạo và những người khác đều quay về, nói rằng không tìm thấy, tâm trạng cô vẫn tồi tệ đến mức không muốn nói chuyện.
Vốn dĩ nếu có thời gian, cô có thể thong thả tìm kiếm.
Nhưng hiện tại tình trạng của Chương Chu chuyển biến xấu, khiến cô không thể chậm trễ được nữa.
Dù thể chất Mạnh Tích Niên mạnh mẽ đến đâu, nhưng chỉ cần một thủ hạ của anh không cứu được, đó cũng sẽ là cú đả kích rất lớn đối với anh.
Giang Tiêu hoàn toàn không muốn để anh phải chịu đựng nỗi đau như vậy.
Hơn nữa, tình trạng của anh cũng rất nghiêm trọng, cô sợ ngay cả anh cũng không chờ nổi nữa.
“Không sao, ngày mai chúng ta lên đó lần nữa.” Đinh Hải Cảnh nói.
Giang Tiêu lắc đầu.
“Ngày mai không lên Hiển Sơn nữa, chúng ta đi ngọn núi tiếp theo.”
Giang Tiêu vừa dứt lời, Chu Chí Hợp liền có chút ấp a ấp úng.
Giang Tiêu tâm trí không để ở đó, nên không nhận ra, nhưng Đinh Hải Cảnh lại phát hiện ra.
Cậu liếc nhìn bảy người kia một cái, thấy thần sắc bọn họ đều không được tự nhiên, liền hỏi: “Mọi người có vấn đề gì sao?”
Chu Chí Hợp nhìn Chu Hạo một cái, thấy Chu Hạo không ngăn cản, liền mở lời: “Thật ra là thế này, chúng tôi vốn dĩ đặt rất nhiều hy vọng vào Hiển Sơn, cảm thấy chắc chắn sẽ tìm thấy dược liệu mà Mạnh minh quan cần ở Hiển Sơn, nhưng không ngờ lại trắng tay. Tiểu Lạc trong đội chúng tôi bị trẹo chân, không cách nào leo núi tiếp được, sợ tổn thương đến xương nên không thể chậm trễ, vì vậy ít nhất phải cử một người lái xe đưa cậu ấy đi bệnh viện kiểm tra trước.”
Người tên Tiểu Lạc đó chính là thành viên nhỏ tuổi nhất trong đội của bọn họ, mới mười chín tuổi.
Giang Tiêu nhìn về phía Đinh Hải Cảnh, “Trên núi đã xảy ra chuyện gì sao?”
Đinh Hải Cảnh lắc đầu, “Không đi cùng bọn họ.”
“Để tôi xem giúp cậu ấy được không?” Giang Tiêu chủ động hỏi Chu Hạo.
Người tên Tiểu Lạc đó lại nhìn về phía Chu Chí Hợp.
Chu Chí Hợp vội vàng nói: “Không cần đâu, vết thương này của cậu ấy có khi phải chụp phim, cần đến bệnh viện xem thử.”
Giang Tiêu dù có được Trần Bảo Tham khen ngợi, dưới sự hướng dẫn của ông mà biết phối vài loại thuốc, nhưng cũng không thể xem được cả những ca chấn thương xương cốt như vậy chứ?
Bọn họ cũng có gánh nặng tâm lý, nhỡ đâu thật sự để Giang Tiêu xem, vì nể nang thân phận của cô, rốt cuộc thì kết quả kiểm tra cô đưa ra bọn họ có nên nghe theo hay không?
Nhỡ đâu thật sự bị nứt xương, cô lại bảo không sao, vậy thì làm lỡ việc trị liệu, cái chân này của Tiểu Lạc sau này còn dùng được nữa không? Đối với những người đam mê leo núi như bọn họ, chân mà có vấn đề thì sau này phải từ bỏ đam mê này rồi.
“Đúng đúng đúng, tôi leo núi cả ngày, chân hôi hám...” Tiểu Lạc cũng ngượng ngùng nói: “Không dám làm phiền cô.”