Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 19653 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6916
Đừng Để Bị Quấn Lấy

❊ ❊ ❊

"Vâng, là tôi không biết nói chuyện, là tôi gặp hạn, tôi gặp hạn." Kim vệ quan gượng cười lấy lòng, nhưng vừa cười đã thấy đau không chịu nổi, "Thiếu phu nhân, tôi đi qua phòng y tế một chuyến, cô thấy có được không?"

"Đi đi, mau đi đi, ôi chao chảy nhiều máu thế này, mũi đừng có vẹo đi đấy." Giang Tiêu hỏi: "Nếu mũi mà vẹo, Kim vệ quan không định trả thù tôi đấy chứ?"

"Sao có thể chứ? Là tôi nói sai, vốn dĩ là lỗi của tôi, nếu không nhờ Mạnh thiếu phu nhân nhắc nhở như vậy, tôi còn không biết phải phạm sai lầm lớn lúc nào nữa, cho nên tôi phải cảm ơn Mạnh thiếu phu nhân mới đúng."

Kim vệ quan lại nói với Khống Vân Tiên: "Khống lão sư, chuyện thư pháp phiền anh rồi, tôi đi trước đây."

Khống Vân Tiên nhìn bóng lưng hắn ôm mũi vội vã rời đi, hồi lâu sau mới thu hồi tầm mắt, nhìn sang Giang Tiêu. Đúng là một cô gái không chịu thiệt chút nào mà...

"Kim vệ quan dù sao cũng là phó thủ của Cao minh đốc, cô làm vậy thực sự không có vấn đề gì sao?" Khống Vân Tiên vẫn khá lo lắng cho Giang Tiêu.

Giang Tiêu lắc đầu: "Tôi cũng đâu phải lần đầu đắc tội Cao Minh. Nhưng mà, đâu phải tôi tự mình chủ động gây sự với họ? Từ Cao Vĩ trước kia, đến Kim vệ quan này, tôi đang yên đang lành cũng đâu có gây sự với họ, là họ tự mình cứ muốn tới kiếm chuyện."

"Vừa rồi hắn nói, Tích Niên anh ấy..."

Sự an toàn tính mạng của Mạnh Tích Niên là vảy ngược của Giang Tiêu, ai trù anh chết là không được. Cho nên vừa rồi Kim vệ quan nói về Mạnh Tích Niên như vậy, sao Giang Tiêu có thể nhẫn nhịn được?

"Nếu hắn dám nói về anh Tích Niên như vậy thêm lần nữa, tôi đảm bảo dám đánh hắn thêm lần nữa." Giang Tiêu hừ lạnh một tiếng, lại nói: "Anh Tích Niên chỉ là bị thương chút thôi, chắc chắn sẽ không sao, tôi còn chẳng lo lắm, Khống đại ca anh đừng lo lắng nữa."

"Cũng phải, thân thủ lợi hại như Tích Niên, chắc chắn sẽ không sao đâu."

Khống Vân Tiên cũng biết không nên hỏi quá nhiều về tình hình của Mạnh Tích Niên, nên sau khi nghe lời cô nói cũng không hỏi thêm nữa. Ngược lại, Giang Tiêu đối với việc anh sắp đến nhà họ Long để gửi tác phẩm thư pháp lại khá tò mò.

"Khống đại ca, anh muốn đến nhà họ Long?"

"Cao minh đốc đã đấu giá được ba tác phẩm tại một buổi từ thiện, tôi phụ trách mang tác phẩm tới, bây giờ ông ấy nói có một bức muốn gửi tới nhà họ Long, tôi chạy thêm một chuyến cũng không sao, gửi xong tác phẩm là đi ngay, không có chuyện gì đâu."

Nếu chỉ như vậy thì đúng là không có chuyện gì. Chỉ là Giang Tiêu không mấy thiện cảm với nhà họ Long.

"Vậy Khống đại ca đến đó hãy cẩn thận một chút, nếu không có việc gì thì cứ đặt đồ xuống rồi đi ngay nhé."

Có thể nuôi dạy ra người phụ nữ như Long Tiểu Thải, chưa chắc những người khác trong nhà họ Long đều không có gì lạ lùng, vạn nhất Khống Vân Tiên vừa đến đã bị phụ nữ nhà họ Long để mắt tới rồi quấn lấy, vậy thì anh ta phiền phức to rồi. Cho nên Giang Tiêu mới nhắc nhở một câu như vậy.

"Tôi biết mà."

Giang Tiêu cũng đang tính đi tìm Thôi minh đốc, nên cũng không nói thêm với anh, "Vậy Khống đại ca đi thong thả, tôi đi tìm ông ngoại tôi trước đây."

"Tạm biệt."

Khống Vân Tiên đợi cô quay người đi, chính mình cũng quay người rời đi, đi được một đoạn anh mới quay người lại, nhìn Giang Tiêu đang dần xa, thở dài một tiếng thật dài.

Giang Tiêu vốn không sợ chuyện lại trộm được hai loại thuốc đó, bởi vì cô đã nhét "Thiên Lý Phù Châu" vào trong hộp đựng hai loại thuốc đó, hơn nữa còn ngắt mỗi loại một ít, nếu Phù Châu không dùng được thì cô vẫn có thể dùng "Tầm Tung Phù Đồ".

Bây giờ vẫn nên về một chuyến, viết thư hỏi thăm tình hình của Mạnh Tích Niên và bọn họ, sau đó về tắm rửa thật sạch sẽ rồi đi ngủ, ngày mai còn phải tham gia thi cử. Chờ đến kỳ nghỉ, cô sẽ có đủ thời gian để xử lý những việc này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5840
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.