Sở Thanh Phong lắc đầu.
"Vẫn chưa, cho nên ta hít thở một chút rồi lại phải tiếp tục nghiên cứu." Ông nhìn Mạnh Tích Niên, "Hôm nay cậu tới đây là có việc gì?"
Mạnh Tích Niên nói: "Tôi muốn hỏi thăm tình hình của mấy vị đại phu kia, còn có vài vấn đề muốn hỏi mấy vị trong số họ."
"Vậy cậu cứ đi bận việc của cậu đi, giờ ta không có thời gian tiếp chuyện với cậu đâu."
"Vâng."
Mạnh Tích Niên nhìn ông lại xoay người vùi đầu vào đống dữ liệu dày đặc kia.
Những thứ này cậu cũng không hiểu.
Thế nhưng nhìn Sở Thanh Phong, cậu thật sự không nhìn ra vấn đề gì.
Cậu đi xem những vị đại phu kia, sau khi dạo một vòng lại tìm đến Giáo sư Văn.
Giáo sư Văn và Giáo sư Tưởng cũng vô cùng bận rộn, tuy nhiên, trong phòng thí nghiệm hiện tại, mấy vị đại phu kia cơ bản là thuộc về Sở Thanh Phong, còn những bệnh nhân trước đó thì thuộc về họ.
"Giáo sư Văn, mấy ngày nay ông cũng bận lắm sao?"
"Ồ, là Mạnh minh quan đây sao, sao thế, tới tìm Giáo sư Sở à? Tôi đoán ông ấy không có thời gian gặp cậu đâu." Giáo sư Văn tháo kính xuống, xoa xoa sống mũi.
"Giáo sư Sở quả thực rất bận. Mọi người cũng ít có thời gian trò chuyện với ông ấy sao?"
"Ừm, ngày thường chúng tôi cũng mỗi người một việc, thỉnh thoảng họp hành, Giáo sư Sở cũng ít khi lên tiếng, nhưng ông ấy thực sự vùi đầu làm việc thật, là người có bản lĩnh thật sự."
Xem ra, những người khác trong phòng thí nghiệm cũng đều có ấn tượng rất tốt với Sở Thanh Phong, ai cũng hết lời khen ngợi ông.
"Mấy vị đại phu kia trước đó đã chuyển biến tốt rồi sao? Sau đó tôi nghe nói lại xuất hiện vấn đề." Mạnh Tích Niên lại hỏi.
Giáo sư Văn gật đầu, "Đúng vậy, nhưng chuyện này cũng không còn cách nào khác, Giáo sư Sở cũng đã kịp thời phát hiện vấn đề, hiện đang nghĩ cách giải quyết, đừng nóng vội."
"Là Giáo sư Sở tự mình phát hiện ra vấn đề sao?"
"Đúng vậy."
Giáo sư Văn nói: "À, đúng rồi, chúng tôi còn định ngày mai sẽ mời Dương minh quan qua một chuyến, kiểm tra chi tiết thêm một lần nữa cho Dương minh quan, xem liệu ông ấy có xuất hiện tình huống tương tự hay không."
Mạnh Tích Niên khựng lại một chút, "Đây cũng là chủ ý của Giáo sư Sở sao?"
"Phải, chẳng phải Giáo sư Sở là người phụ trách chính sao? Tất nhiên cũng là quyết định của ông ấy, nhưng lúc họp chúng tôi đều nhất trí đồng ý."
Ra khỏi phòng thí nghiệm, Mạnh Tích Niên ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh nắng rực rỡ, nhưng cậu lại cảm thấy tâm trạng hơi nặng nề.
Cậu thở dài một tiếng.
Chuyến này đi, vậy mà vẫn chẳng thu hoạch được gì, vẫn không nhìn ra Sở Thanh Phong có vấn đề hay không.
Thế nhưng, bọn họ muốn để Dương Chí Tề quay lại phòng thí nghiệm vào ngày mai, rốt cuộc là có mục đích gì?
Mạnh Tích Niên viết thư cho Giang Tiêu, nói rõ tình hình bên này.
Giang Tiêu lập tức hồi âm.
"Anh Tích Niên,Ký nhiên bọn họ đã phát hiện ra biến dị, vậy em nghĩ hay là cứ để chú Dương tạm thời đừng uống thuốc, ngày mai để phòng thí nghiệm kiểm tra thử, xem bọn họ có trực tiếp tìm ra vấn đề hay không."
Mạnh Tích Niên cũng nghĩ như vậy.
"Em ở nhà, giờ hãy gọi điện cho Lão Dương trước đi."
"Được, em đi gọi điện ngay đây."
Giang Tiêu lập tức đi gọi điện cho Dương Chí Tề.
May là Dương Chí Tề tới giờ chỉ mới uống thuốc một lần.
Nếu Giang Tiêu đã thanh trừ hết độc tố trong người ông ấy rồi họ mới phát hiện ra, thì khả năng cao Dương Chí Tề tới phòng thí nghiệm sẽ bị kiểm tra ra.
Nếu Sở Thanh Phong thực sự có vấn đề, thì Giang Tiêu sẽ lập tức bị lộ tẩy.
Giang Tiêu dặn dò Dương Chí Tề vài câu rồi cúp điện thoại.
Đinh Hải Cảnh đi tới, "Phàn Nhàn lại tới rồi."
"Cô ta lại tới làm gì?"
Giang Tiêu nhíu mày.
Cô hiện tại thực sự không có thời gian rảnh để bận tâm đến Phàn Nhàn.
"Tôi bảo cô ta đi nhé?" Đinh Hải Cảnh hỏi.