Đinh Hải Cảnh và Quan Thiết Trụ nhìn nhau.
Hình như đã một thời gian rồi không thấy Giang Tiêu ra tay nhỉ?
Hai người họ căn bản không hề có ý định nhúng tay vào.
Một người phụ nữ, nếu họ không trơ mắt nhìn mà lại can thiệp vào, thì đâu còn là quý ông nữa.
“Đừng kêu nữa.”
Giang Tiêu đẩy Phàn Nhàn ra ngoài cửa, đưa nạng cho cô ta, nhướng mày nói: “Phàn tiểu thư, cô nên thấy may mắn là sau khi làm mẹ, tính tình tôi đã tốt hơn nhiều rồi, nếu không thì tôi sẽ không chỉ đuổi cô ra khỏi cửa đâu, mà là thực sự ra tay đánh người đấy.”
“Cô!”
Phàn Nhàn tức đến đỏ bừng cả mặt, đôi tay run rẩy.
“Cô không lý lẽ! Người phụ nữ như cô sao xứng với Mạnh minh quan chứ?”
“Ừm, tôi rất xứng với anh ấy đấy, anh ấy cũng khá vô lý, cũng thích ra tay, chúng tôi đúng là một cặp trời sinh.” Giang Tiêu nói.
“Vô liêm sỉ!”
Phàn Nhàn tức giận phừng phừng quay người bỏ đi.
“Phàn tiểu thư, lần sau đừng có tới nữa nhé, chúng tôi đều bận lắm.” Phía sau còn truyền đến giọng của Giang Tiêu.
Phàn Nhàn không quay đầu lại, nghiến chặt răng, trong lòng vừa giận vừa xấu hổ lại vừa hận.
Rõ ràng là......
Là cô gặp Mạnh Tích Niên trước.
Là cô có hứng thú với Mạnh Tích Niên trước.
Bao nhiêu năm qua, cô đều là nhìn tấm ảnh của người đó mà trao gửi tấm chân tình.
Bao nhiêu năm nỗ lực, đều là vì anh ấy.
Cô không cam tâm.
Giang Tiêu quay người đi vào, Quan Thiết Trụ quan tâm hỏi: “Không sao chứ?”
“Lão Quan, anh không nhìn ra rõ ràng là Phàn Nhàn mới là người có chuyện sao?” Đinh Hải Cảnh ở bên cạnh lạnh nhạt hỏi ngược lại.
Bộ dạng này của Giang Tiêu thì có điểm nào giống là có chuyện chứ?
“Cô ta cũng không có chuyện gì, tôi chỉ là tiễn cô ta ra cửa mà thôi.” Giang Tiêu thở dài.
Cô đột nhiên cảm thấy Phàn Nhàn dường như kiên cường, cứng cỏi hơn cô tưởng tượng trước đây nhiều, giờ vậy mà còn có tâm trí đòi lại tấm ảnh của Mạnh Tích Niên.
Trước đây cô đã bị vẻ ngoài của Phàn Nhàn đánh lừa, cứ nghĩ cô ta mảnh mai yếu đuối, thực tế căn bản không phải vậy.
Nếu Phàn Nhàn là một người yếu đuối, năm đó Phàn minh đốc sao có thể coi trọng cô ta đến thế?
Giang Tiêu đột nhiên có chút muốn tìm Phàn Lăng để hỏi thăm chuyện của Phàn Nhàn.
Tuy nhiên, Phàn Lăng dường như đã rất lâu rồi không xuất hiện.
Đợi đến tối Mạnh Tích Niên trở về, liền thấy Giang Tiêu hừ hừ với anh, nhìn anh không vừa mắt chút nào.
Dù sao thì nhìn thế nào cũng thấy anh không thuận mắt.
“Đây là sao vậy?” Mạnh Tích Niên bước tới, tiến lại gần trước mặt cô, “Anh đã chọc giận em ở đâu?”
Giang Tiêu vỗ một cái lên trán anh.
“Anh tránh xa tôi ra! Thấy anh là bực mình!”
“Nói xem, sao lại bực?”
“Anh đúng là mười mấy tuổi đã biết thu hút ong bướm rồi!” Giang Tiêu liếc anh một cái.
Đầu óc Mạnh Tích Niên xoay chuyển, “Phàn Nhàn?”
Ngoài cô ta ra dường như không còn ai khác.
“Hôm nay cô ta đến tìm tôi đòi lại tấm ảnh đó đấy, tấm ảnh của anh!”
“Vô liêm sỉ.”
Mạnh Tích Niên cũng cảm thấy hơi giống như nuốt phải ruồi.
“Thứ cô ta thích có lẽ chỉ là vẻ ngoài của anh thôi, căn bản không phải là thích Hoài Viễn.” Giang Tiêu hừ một tiếng.
“Vậy thì liên quan gì đến anh? Anh oan uổng không cơ chứ?”
Mạnh Tích Niên xoa xoa mặt mình, “Anh đẹp trai thế này, chả lẽ anh lại vì một người phụ nữ như vậy mà hủy hoại khuôn mặt mình đi à? Khuôn mặt này là thuộc về em, nếu xấu xí rồi, chẳng phải em nhìn cũng không vui sao?”
“Tránh ra tránh ra, bớt dẻo miệng với tôi.”
Giang Tiêu cáu kỉnh đẩy anh ra.
“Cô ta không thể chỉ đến để đòi ảnh thôi đâu nhỉ?” Mạnh Tích Niên đương nhiên không thể nghe lời cô, trái lại còn tiến sát lại, ôm cô vào lòng.
Lúc này nếu anh thực sự tránh ra thì đúng là đồ ngốc.
Giang Tiêu thực ra cũng không phải thực sự giận anh.