Tiểu Bảo!
Giang Tiêu nghĩ đến Tiểu Bảo, trong khoảnh khắc tự làm mình toát mồ hôi lạnh.
Nếu lúc này Tiểu Bảo tỉnh dậy, nếu con bé bế cô ra ngoài, liệu con bé có cảm nhận được trên người cô lại có linh vụ, rồi sau đó lại một lần nữa hấp thụ hết chỗ linh vụ này của cô thì phải làm sao?
Vừa nghĩ đến khả năng này, tâm trạng của Giang Tiêu liền trở nên tồi tệ.
Cô đã vượt ngàn dặm xa xôi đến tận đây để tìm kiếm cơ hội sống sót, hơn nữa trận mưa lớn này cô cảm thấy cũng là do vận may mà có, lần sau chưa chắc đã gặp lại được nữa.
Hiện tại gặp được trận mưa này đã coi là tạo hóa lớn rồi, không chỉ giúp không gian của cô khôi phục hoàn toàn, thậm chí còn được cải thiện thêm một chút.
Nếu lại bị Mạnh Tiểu Bảo hấp thụ sạch sẽ, thì đúng là cô muốn khóc mà không ra nước mắt.
Điểm quan trọng nhất là, Mạnh Tiểu Bảo hấp thụ chỗ linh vụ đó cũng chẳng biết có tác dụng gì! Chẳng lẽ lại là lần trước khiến chính con bé bị đầy bụng khó tiêu?
Khoảng thời gian gần đây không hấp thụ linh khí cũng đâu thấy con bé có gì khó chịu.
Cho nên, nếu chỉ để khiến con bé bị đầy bụng khó tiêu, mà đối với bản thân cô lại là chuyện sống còn, thì cái giá này quá đắt.
Kết quả là Giang Tiêu thực sự bị chấn động đến mức không dám đánh thức Tiểu Bảo, không dám bế con bé ra ngoài.
Cô chỉ có thể quấn Tiểu Bảo thật chặt, để con bé trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê ăn no, tắm rửa sạch sẽ rồi lại tiếp tục ngủ.
Bên ngoài mưa lớn trút xuống suốt một đêm, Giang Tiêu liền an tâm ngủ một giấc.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, bên ngoài mưa đã tạnh, hơn nữa ánh ban mai rực rỡ, tiếng chim hót líu lo, tràn đầy sức sống.
Giang Tiêu vừa nhìn ra ngoài đã thấy một con thỏ rừng vút một cái chạy vụt qua trước mắt.
Cô theo bản năng muốn bắt nó vào trong, nhưng nghĩ lại, bây giờ trong nhà cũng không thiếu đồ ăn, không cần phải giống như vài năm trước, cứ lên núi gặp cái gì cũng muốn tóm lấy. Cứ để những sinh linh nhỏ bé này tiếp tục tung tăng trong núi vậy.
Giang Tiêu đi xem Tiểu Bảo trước, thay tã cho con bé, cho ăn thêm một lần nữa, rồi nhẹ nhàng hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của con bé. "Tiểu Bảo, con chỉ có thể tiếp tục ngủ thôi, đợi về nhà rồi để ba bế con ra ngoài nhé."
Thật là bi đát, Giang Tiêu không ngờ có một ngày chính mình lại không dám bế con gái ruột.
Cô nhóc này đúng là khắc tinh của cô mà.
Sau khi đi ra ngoài, Truyền Tín Phù Đồ liên tiếp có phản ứng.
Vì ở trong không gian không nhận được thư, phải đợi sau khi cô rời khỏi không gian mới nhận được, cho nên từ chiều tối qua đến giờ, Mạnh Tích Niên chắc là vẫn luôn không đợi được thư hồi âm của cô, nên đã lo lắng.
Giang Tiêu lấy thư ra xem, quả nhiên, Mạnh Tích Niên viết liền năm bức thư, lo lắng đến mức cả đêm không ngủ. Nhưng vì không nhận được hồi âm của cô, anh cũng không dám tùy tiện dùng Thiên Lý Phù Đồ để tới tìm cô.
Giang Tiêu vội vàng viết thư hồi âm cho anh.
Mạnh Tích Niên cả đêm không ngủ nhận được thư, suýt chút nữa bật dậy khỏi ghế.
Mặc dù cả đêm không ngủ, nhưng hôm nay anh vẫn phải ra ngoài xử lý công việc, phải đi tìm rất nhiều đại phu, dẫn dắt họ hồi tưởng kỹ lưỡng địa hình và bố trí trong Tiểu Nam Thành, một hai ngày là không thể xong được.
Hôm nay anh lái xe ra ngoài là muốn đi tìm Trần Bảo Tham, nhưng Trần Bảo Tham vẫn chưa dậy, anh đến sớm nên đành chợp mắt một lát trong xe ở bên ngoài.
"Tích Niên ca, tối qua trên núi này có một trận mưa lớn, em lại nhận được đủ linh vụ rồi! Sau đó vì cứ ở trong không gian nên cũng không thể ra ngoài hồi âm cho anh. Tiểu Bảo rất khỏe, không gian bây giờ cũng đã hoàn toàn khôi phục rồi!"
Mạnh Tích Niên thở phào một hơi dài.
Vốn dĩ, anh cũng cảm thấy dược liệu trân quý quả thực rất khó tìm, không ôm hy vọng quá lớn, cho nên hai ngày nay tâm trạng anh vẫn luôn rất nặng nề, không ngờ dược liệu chưa tìm thấy, Giang Tiêu lại gặp được trận linh vũ như vậy, quả nhiên vẫn là người có đại vận khí.