Mạnh Tích Niên suy nghĩ một chút rồi cũng đồng ý với lời nói của Giang Tiêu.
Họ quyết định viết thư báo cho Giang Lục thiếu biết.
Ngày hôm sau, Giang Lục thiếu cũng dùng Thiên Lý Phù Đồ tới nơi.
Ba đứa trẻ, chỉ có một mình Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên, ông lo lắng nếu xảy ra bất trắc gì bọn họ sẽ không lo xuể, nên trước đó đã dặn dò Giang Tiêu rằng khi nào định thử thì nhất định phải báo cho ông, ông cũng muốn qua giúp đỡ.
Hôm nay Giang Tiêu cho Đinh Hải Cảnh cùng mọi người nghỉ làm.
Thậm chí còn cho cả Dung tỷ, Chu Bối và An Đại tỷ nghỉ.
Từ khi Dung tỷ tới Kinh thành vẫn chưa ra ngoài dạo chơi bao giờ, Chu Bối và An Đại tỷ rất nhiệt tình dẫn bà ấy đi dạo quanh Kinh thành.
Đinh Hải Cảnh lúc sắp ra cửa còn hỏi Giang Tiêu xem có cần ông ở lại không.
Giang Tiêu hỏi ngược lại ông có cảm thấy chuyện gì không ổn hay không, sau khi nghe ông nói không có thì cô mới thở phào nhẹ nhõm, để ông rời đi.
Vì vậy hôm nay tứ hợp viện cổng đóng then cài, trong nhà chỉ còn ba người bọn họ và ba đứa trẻ.
Sáng sớm thức dậy, Mạnh Tiểu Bảo đã cực kỳ ngoan ngoãn, đút cho ăn thì ngoan ngoãn ăn, thay quần áo tã lót các thứ cũng phối hợp y như vậy, không hề phấn khích múa may quay cuồng như trước nữa.
"Sao ta lại cảm thấy Tiểu Bảo như thể biết trước chuyện gì vậy nhỉ?" Giang Lục thiếu bế Mạnh Tiểu Bảo mặc bộ đồ màu hồng phấn, mỉm cười nói.
Như thể hưởng ứng suy đoán của ông, Mạnh Tiểu Bảo cũng cười với ông một cái.
Giang Lục thiếu cũng không nhịn được mà nụ cười càng thêm sâu sắc.
"Đứa bé này thật sự quá thông minh."
"Đâu chỉ là thông minh." Giang Tiêu lắc đầu thở dài, "Ba à, con bé sắp thành tinh rồi đấy."
"Đừng nói bậy, Tiểu Bảo là cô bé xinh xắn như vậy, sao lại nói cái gì mà thành tinh?" Giang Lục thiếu nhẹ nhàng trách cô.
Không chỉ Tiểu Bảo, mà cả Đại Bảo, Nhị Bảo cũng đều rất ngoan ngoãn.
Giang Tiêu lấy ra nước suối cô đã chuẩn bị và cả những loại thuốc có khả năng dùng tới đặt sang một bên, thậm chí cô còn lấy ba cái chậu tắm, dẫn nước suối từ trong không gian ra, múc đầy ba chậu.
Nếu lỡ thực sự xảy ra chuyện gì, còn có thể lập tức dùng nước suối tắm rửa ngâm mình cho ba đứa trẻ, chắc chắn sẽ có lợi cho chúng. Mặc dù hiệu quả của nước suối hiện tại đã giảm đi không ít, nhưng chắc chắn vẫn tốt hơn nước bên ngoài rất nhiều.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Mạnh Tích Niên mới bưng hộp bụi phấn kia ra.
"Cái này phải rắc ở đâu?" Anh có chút không biết bắt đầu từ đâu, "Chẳng lẽ phải bôi một lớp lên người chúng sao?"
"Con nghĩ, trước tiên hãy thử trên đôi tay đi." Giang Lục thiếu bế Tiểu Bảo, nhìn Giang Tiêu một cái rồi nói: "Không gian của Tiêu Tiêu chẳng phải cũng nằm trên tay sao? Xem xem liệu có giống vậy không."
"Con cũng nghĩ là sẽ nằm trên tay." Giang Tiêu nhìn Tiểu Bảo.
Hôm nay Tiểu Bảo ngoan đến lạ.
Có khả năng con bé thực sự cảm nhận được họ định làm gì.
Đôi mắt trong veo cứ nhìn cô chằm chằm.
"Vậy thì thử trên tay."
Thực ra trọng tâm của họ đều đặt lên một mình Mạnh Tiểu Bảo, cảm thấy nếu thực sự có gì đặc biệt thì chắc hẳn chính là Mạnh Tiểu Bảo.
Mạnh Đại Bảo và Nhị Bảo chỉ là tiện tay bế sang mà thôi.
Giang Tiêu bế Đại Bảo, Nhị Bảo thì nằm một bên, cô cũng không thể đụng vào đám bụi phấn đó, vì tay cô sẽ xuất hiện dáng vẻ như vậy.
Mạnh Tích Niên nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Mạnh Tiểu Bảo, "Tiểu Bảo, đừng sợ, để ba xem con có năng lực gì lợi hại, nhưng mà, nếu con cảm thấy không thoải mái thì nhất định phải hất tay ba ra, biết chưa?"
Mạnh Tiểu Bảo không hề giãy giụa, rất phối hợp.
Bàn tay trắng trẻo mũm mĩm của con bé in lên đám bụi phấn đó.
Ánh mắt của Giang Tiêu, Mạnh Tích Niên và Giang Lục thiếu đều dán chặt vào đôi tay con bé.
Ban đầu không có biến hóa gì.