Mạnh Tích Niên có chút muốn xuống lầu đánh cho Thái Phi một trận.
"Còn thay em nhận hoa nữa chứ."
Giang Tiêu nghe giọng điệu anh không tốt lắm, không khỏi ho khan một tiếng.
"Người tên Chu Uất Thâm này có chút kỳ quái. Em sẽ cố gắng tránh xa anh ta ra."
Tránh xa anh ta ra là đúng rồi.
Mạnh Tích Niên vốn định rời đi, nhưng bây giờ vừa vặn đụng phải chuyện này, nếu không nghe Thái Phi giải thích rõ ràng thì anh chẳng muốn đi đâu cả.
"Chuyện thuốc men, em còn một đêm để nghĩ cách." Mạnh Tích Niên nói, "Bây giờ xuống hỏi xem tên họ Chu kia đến đây làm gì đã."
"Mặc kệ anh ta là được rồi." Giang Tiêu nói.
"Vậy cũng phải hỏi xem anh ta đã nói gì." Mạnh Tích Niên chính là muốn nghe xem Chu Uất Thâm đã nói những gì.
Giang Tiêu thấy bộ dạng như hũ giấm chua của anh, bất đắc dĩ thở dài: "Vậy em xuống hỏi một chút."
Cô xuống lầu, Mạnh Tích Niên đứng trên cầu thang lắng nghe động tĩnh dưới lầu.
"Đại Phi, ai tới vậy?"
Giang Tiêu chỉ mong Chu Uất Thâm đừng lên cơn thần kinh mà nói mấy lời không hợp thời. Cũng mong Thái Phi nói năng cho cẩn thận.
"Chu Uất Thâm."
Thái Phi còn chưa nghĩ ra nên nói với Giang Tiêu thế nào, vốn tưởng cô vẫn đang ngủ, ai ngờ vừa ôm hoa vào cửa đã thấy Giang Tiêu đi xuống lầu, lập tức cảm thấy cả người không ổn chút nào. Hơn nữa hoa còn chưa kịp cất đi đã bị Giang Tiêu nhìn thấy.
Anh ta đưa hoa cho Giang Tiêu, nói: "Anh ta bảo rất ngưỡng mộ cô, hiện đang ở ngay nhà bên cạnh, trong nhà có sô-cô-la, hồng trà và cà phê mang từ nước ngoài về, lúc nào cũng chào đón cô sang nhà."
Giang Tiêu day day trán.
Cô đã bảo là cô không nhìn thấu Chu Uất Thâm mà.
Cô và Hoa Tâm Nguyệt đã kết oán rồi, Chu Uất Thâm dù không định đòi lại công bằng cho Hoa Tâm Nguyệt, thì ít nhất cũng nên làm lơ, xem như không thấy cô mới phải.
Sao lại tặng hoa tới, còn mời cô sang nhà uống trà uống cà phê?
Nếu chuyện này để Hoa Tâm Nguyệt biết được, chắc chắn sẽ mang đến cho cô nhiều oán hận hơn nữa.
Mặc dù cô không bận tâm việc Hoa Tâm Nguyệt ghét mình thêm, nhưng cũng không muốn vô duyên vô cớ bị người ta đổ oán hận lên đầu.
Rắc rối gặp nhiều quá, cô cũng cảm thấy mệt tâm.
Giang Tiêu không ngẩng đầu nhìn lên lầu hai, cô có thể tưởng tượng được vẻ mặt Mạnh Tích Niên sẽ đen kịt tới mức nào khi nghe thấy những lời này.
Chủ yếu là cô căn bản không biết phải bắt đầu giải thích từ đâu.
Cô với Chu Uất Thâm còn chưa nói với nhau lấy một câu!
"Chờ cậu nhỏ của tôi về, đưa hoa cho cậu ấy đi. Tôi lên lầu vẽ tranh đây." Giang Tiêu ngay cả bó hoa cũng không nhận, nếu thật sự nhận lấy, e là lát nữa lên lầu mặt Mạnh Tích Niên lại đen như đít nồi cho xem.
Cô dặn dò thêm một câu: "Nếu Chu Uất Thâm còn đến, đừng quản anh ta, cũng đừng mở cửa nữa."
Ngày mai nên mau chóng về kinh thành thôi, chuyện ở đây cứ giao cho Thôi Chân Quý đối phó là được.
"Vâng."
Thái Phi nhìn Giang Tiêu nhanh chóng chạy lên lầu, cảm thấy hơi kỳ lạ, hoa không nhận thì thôi, sao trông cô có vẻ chột dạ thế nhỉ?
Giang Tiêu lên lầu vào phòng, Mạnh Tích Niên đang ngồi trước bàn vẽ của cô, khuỷu tay chống lên bàn, mười ngón tay đan xen tựa vào cằm, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.
"Em thật sự không biết Chu Uất Thâm đang giở trò quỷ gì," Giang Tiêu bất lực nói, "Em với anh ta còn chưa nói với nhau câu nào, bây giờ em có chút nghi ngờ mục đích của anh ta rồi."
"Đã từng gặp chưa?"
"Hả?"
"Anh đang nói là, em đã từng gặp Chu Uất Thâm chưa?"
"Gặp rồi, nhưng có một lần anh ta ở trên xe, em ở bên ngoài, Hoa Tâm Nguyệt xuống nói với em mấy câu, em thậm chí còn chưa nhìn rõ mặt anh ta. Một lần ở tiệm cà phê, anh ta đưa Hoa Tâm Nguyệt tới, còn chẳng xuống xe. Lần nữa là ở quán ăn, nhìn thấy từ xa, anh ta gật đầu với em coi như chào hỏi? Chỉ vậy thôi." Giang Tiêu lúc này thật sự nghi ngờ Chu Uất Thâm tới đây là để gây chuyện cho cô.