Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 8746 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 653
Cứu Tôi Với

❊ ❊ ❊

Khương Bảo Hà hứa sau này chuyện gì cũng nghe lời Trâu Tiểu Linh? Không bạo hành gia đình đã là may lắm rồi ấy chứ!

Cùng nhau dọn lên trấn ở? Thế chẳng phải là muốn ăn bám sao!

Sau này Hà Lai Đệ đến giúp trông cháu? Nếu mà sinh con gái, bà ta qua đây giúp đánh đứa nhỏ thì có!

Điều kiện tốt như vậy? Đúng là dọa chết người ta mà!

Cô đi thẳng vào trong, nhìn cũng không thèm nhìn Hà Lai Đệ và Trâu Tiểu Linh đang nằm trên giường bệnh, mà nhìn thẳng về phía Cát Lục Đào đang đứng một bên.

Trâu Tiểu Linh nằm trên giường bệnh, Hà Lai Đệ ngồi trên ghế, chỉ có Cát Lục Đào đứng một bên, trông giống như một người bảo mẫu bị gọi đến để giúp việc vậy.

“Bà ngoại, bà tới đây làm gì? Đi thôi, về nhà.”

Khương Tiểu ôm lấy cánh tay Cát Lục Đào, định kéo bà đi ra ngoài.

Cát Lục Đào thấy Khương Tiểu bước vào thì thở phào nhẹ nhõm.

Trước đó ở nhà, bà vốn dĩ không muốn đi cùng Hà Lai Đệ, nhưng trong nhà chỉ có Cát Tiểu Đồng, bà thật sự lo lắng nếu xảy ra xung đột với Hà Lai Đệ sẽ làm Cát Tiểu Đồng bị thương, nên mới im lặng đi theo ra ngoài, trong lòng nghĩ Khương Tiểu từ trường học về nhà chắc chắn sẽ đến bệnh viện tìm bà.

Bà vội vàng xoay người, định đi theo Khương Tiểu rời khỏi đây.

Hà Lai Đệ và Trâu Tiểu Linh cùng lúc gấp gáp gọi lên: “Khương Tiểu!”

Trâu Tiểu Linh còn vội vã muốn nhào tới kéo cô lại, nhưng có lẽ cơ thể thực sự quá yếu, hành động lại quá nhanh, nên bất thình lình ngã nhào xuống đất, đau đến mức ngũ quan nhăn nhúm cả lại.

Khương Tiểu cau mày, đang định dừng chân lại thì không ngờ Cát Lục Đào lại nắm chặt tay cô, khẽ kéo: “Tiểu Tiểu, chúng ta đi thôi!”

Khương Tiểu cảm thấy lạ trong lòng, đoán rằng Cát Lục Đào đã lờ mờ biết Trâu Tiểu Linh tìm cô vì chuyện gì, nên hoàn toàn không muốn cô dính líu vào, mới muốn cô đi thật nhanh.

Hiếm khi ngay cả Cát Lục Đào cũng không muốn ở lại, Khương Tiểu đâu còn bận tâm xem Trâu Tiểu Linh ngã đau hay bị thương thế nào, bước chân không hề dừng lại, đi thẳng ra ngoài.

Thế nhưng, Trâu Tiểu Linh đã xông đến trước mặt họ, "bộp" một tiếng liền quỳ xuống, khóc lóc nói với Khương Tiểu: “Khương Tiểu, cầu xin cô giúp tôi với! Tôi thật sự đường cùng rồi!”

Bị cô ta chặn lại như vậy, Hà Lai Đệ cũng đã vòng lên phía trước, bà ta nhìn Khương Tiểu, hai tay chắp lại như đang bái Quan Âm, nói với Khương Tiểu: “Khương Tiểu, bác cũng cầu xin cháu, cháu có thể giúp khuyên nhủ Trâu Tiểu Linh một chút được không? Còn nữa, có thể để cậu hai của cháu lên trấn ở không?”

Lúc này Khương Tiểu mới nhìn rõ dáng vẻ của hai người họ.

Chỉ mới hơn một tháng không gặp, cả hai người này trông như biến thành người khác. Gầy, cả hai đều gầy hơn rất nhiều so với lần gặp trước.

Đặc biệt là Hà Lai Đệ, trước kia có thể coi là một người đàn bà vạm vỡ, nhưng giờ đây gần như chỉ còn da bọc xương, sắc mặt cũng rất không ổn, vàng vọt ốm yếu, mí mắt sụp xuống, trông các nếp nhăn trên mặt nhiều hơn trước gấp đôi, cả người rõ ràng già đi bảy tám tuổi.

Quần áo trên người vẫn là đồ cũ, nhưng bộ quần áo vốn vừa vặn trước kia, giờ đây lại lỏng lẻo treo trên người bà ta.

Trâu Tiểu Linh khá hơn bà ta một chút, nhưng cũng gầy đi nhiều, sắc mặt tái nhợt, trông thì có vẻ cũng có chút đáng thương.

Đáng tiếc, lòng Khương Tiểu bây giờ sắt đá vô cùng, hoàn toàn không thấy cô ta đáng thương chút nào.

Hơn nữa, đáng thương thì liên quan gì đến cô?

“Tôi thấy các người đúng là có dáng vẻ người một nhà đấy.” Khương Tiểu lạnh mặt, giọng điệu cũng lạnh lùng, “Kiếp trước tôi không hề nợ các người, các người muốn thế nào thì tự giải quyết lấy, tìm tôi làm gì? Sự kiên nhẫn của tôi đối với các người vốn cũng chỉ có chừng đó thôi, bây giờ dùng hết sạch rồi. Tránh ra!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:573
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.