“Tôi ấy à, là muốn đặt tiểu thiên tài hội họa Khương Tiểu vẽ mấy bức tranh, treo ở Minh Trần Trai để ký gửi, tôi không thu phí của cô, còn giúp cô nỗ lực quảng bá, tiền bán được bao nhiêu, một xu cũng không thiếu trả lại toàn bộ cho cô, thế nào?” Hạ Tân chớp chớp mắt với cô, nhìn qua cứ như đang phóng điện.
Khương Tiểu cảm thấy không bị điện giật, ngược lại còn hơi bị chấn động.
Một người đàn ông cao lớn đẹp trai lại làm động tác đáng yêu kiểu này, quả thật không hợp chút nào.
“Không phải, tranh của tôi được hoan nghênh đến vậy sao?”
Khương Tiểu trong lòng vẫn thở phào nhẹ nhõm, vốn dĩ cô còn hơi lo bức Nghênh Khách Tùng sau khi treo ở nhà khách cũng vẫn như cũ, không thể thay đổi từ trường tổng thể của nhà khách, ông Lý lại muốn tìm cô tính sổ chứ chẳng chơi.
Tuy rằng dù có tìm cô, cô cũng sẽ không nhận trách nhiệm này, nhưng dù sao cũng sẽ không vui.
Bây giờ thấy ông Lý còn muốn cầu tranh, chứng tỏ bức họa đó phù hợp.
Cô cũng hy vọng tranh của mình được hoan nghênh mà.
“Cô không biết đấy thôi, về tờ báo ngày thi đấu hội họa, nghe nói bán sạch bách đấy biết không? Không phải nói mọi người thích hội họa đến mức nào, cái này dù sao cũng không phải là toàn dân, nhưng mà, cô là một tiểu minh tinh đấy!” Hạ Tân nói: “Mười ba tuổi! Một cô thôn nữ nhỏ đến từ thôn núi! Lại lấy được giải nhất cuộc thi hội họa! Cô nghĩ mọi người có không thấy hứng thú không?”
Khương Tiểu xụ mặt.
Cái gì mà cô thôn nữ nhỏ cơ chứ.
Nhưng Hạ Tân nói vậy, ngữ khí hoàn toàn không có ý hạ thấp chút nào, anh ta rõ ràng là người phóng khoáng như vậy. “Dù sao cô chắc chắn không biết mình bây giờ nổi tiếng đến mức nào. Dù sao tôi nói cho cô biết, những họa sĩ trong hiệp hội, đột nhiên môn đình nhược thị, có không ít phụ huynh muốn đưa con đi bái sư học vẽ.”
Lại còn có hiệu quả này ư?
Khương Tiểu đổ mồ hôi.
“Còn nữa, rất nhiều người đều đang dò hỏi thầy của cô là ai, chuẩn bị bái vào cùng một sư môn với cô.” Hạ Tân nhìn cô, lại chớp chớp mắt với cô, “Đến đi, tiểu minh tinh Khương Tiểu, lén nói cho tôi biết, thầy của cô là ai?”
“Ngại quá, thầy của tôi khiêm tốn, không muốn bị người khác làm phiền!” Khương Tiểu lập tức từ chối.
Ông Lý vội đẩy Hạ Tân ra, “Tiểu Hạ, cậu đừng có xen ngang được không? Tôi đây đang cầu tranh với Khương Tiểu này! Khương Tiểu, ta nói cho cháu biết, bức Nghênh Khách Tùng kia của cháu đã tăng giá rồi! Chính là cái này, cái giá mà thằng nhóc thối này đưa ra, trực tiếp gấp đôi, hai ngàn.”
Khương Tiểu sửng sốt. Ông Lý lại nói: “Cho nên ông không thể bắt nạt cháu được, cháu giúp ông vẽ thêm một bức nữa, cứ theo giá hai ngàn, được không?”
Hai ngàn một bức cơ à...
Nghênh Khách Tùng, cách đây không lâu cô vừa mới vẽ xong. Ý là bảo cô sản xuất hàng loạt sao?
Đây là sao chép lại tranh của chính mình, độ khó thật sự không cao.
Khương Tiểu không hề do dự, trực tiếp thẳng thắn nói: “Ông Lý, bây giờ cháu thực sự đang thiếu tiền, tranh cháu có thể vẽ, vẫn trong vòng hai ngày đưa cho ông, nhưng mà, ông có thể ứng trước tiền cho cháu được không ạ?”
“Cháu cần tiền?” Hạ Tân lập tức lại lên tiếng, “Cần bao nhiêu? Ta đưa cho cháu! Sau đó cháu vẽ cho ta, đến lúc đó bán được bao nhiêu tiền chúng ta lại trừ nợ, chẳng phải là xong sao?”
Có vẻ đây cũng là một cách...
Tuy nhiên, Khương Tiểu vẫn cảm thấy mình với ông Lý khá thân quen, mà giá cả đã niêm yết rõ ràng ở đây rồi, cũng là lấy tiền sớm hai ngày thôi, nếu theo cách Hạ Tân nói thì vẫn là một ẩn số.
Cho nên cô vẫn nhìn về phía ông Lý, đợi câu trả lời của ông.
“Tiểu Hạ, cậu có thể đừng lúc nào cũng tranh với ông không?” Ông Lý bực mình trừng Hạ Tân một cái, vội vàng nói với Khương Tiểu: “Cái này chắc chắn không vấn đề gì!”
Khương Tiểu đồng ý vẽ tranh cho ông, lại còn kịp thời gian khai trương sau ba ngày nữa, trong lòng ông đã vui sướng nở hoa rồi.
Hơn nữa, đối với Khương Tiểu ông vẫn vô cùng tin tưởng, cô bé này tuổi tuy nhỏ, nhưng nhìn qua đã thấy rất đáng tin cậy.