[TIÊU DỀ]: Chương 691: Gánh trách nhiệm vào thân
"Mạnh huynh, chúng ta cũng là hàng xóm lâu năm với nhau rồi, nhân phẩm của nhau cũng đều hiểu rõ, Mạnh huynh là người biết lý lẽ, lần này con trai tôi đầu rơi máu chảy nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, ông định nói sao đây?"
Nếu Khương Tiểu ở đây, chắc chắn sẽ khen ngợi Mạnh Triều Quân một tiếng.
Có thể nói, xét về vẻ bề ngoài, Mạnh Tích Niên vẫn khá giống cha mình, đều là lông mày rậm mắt to, dáng người cao lớn.
Mạnh Triều Quân dù đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn vô cùng anh tuấn.
Từng có người nói, nếu Mạnh Triều Quân không có vẻ ngoài tốt như vậy, thì cũng chẳng thể khiến một mỹ nhân kém mình mười tuổi cam tâm tình nguyện gả cho ông ta, làm mẹ kế cho con ông ta.
Người vợ thứ hai của Mạnh Triều Quân là Đoàn Thanh Thanh năm nay mới ba mươi hai tuổi, vì bảo dưỡng tốt nên trông như mới hai mươi sáu hai mươi bảy, đứng cùng Mạnh Tích Niên thì cùng lắm chỉ giống chị em.
Mạnh Triều Quân coi cô ta như châu như báu, đúng nghĩa là ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ vỡ. Cưng chiều như con gái vậy. Tình cảm của đôi Mạnh - Đoàn này, có người khen ngợi cũng có người khinh bỉ, nhưng đó đều là người ngoài, xem qua rồi thôi.
Đối với Mạnh Tích Niên mà nói, đó lại là cảnh tượng cậu chẳng muốn liếc mắt nhìn thêm lấy một cái.
Mạnh Triều Quân sa sầm mặt, nói với cha của Phương Kiến Nghiệp: "Tâm trạng của Phương huynh chúng tôi đều có thể hiểu được, tuy nhiên, chuyện này còn cần đợi Kiến Nghiệp tỉnh lại hỏi cho rõ ràng mới xác định được rốt cuộc là chuyện gì xảy ra. Nghịch tử tuy từ nhỏ đã bá đạo ngang ngược, nhưng tôi tin chuyện này nhất định là có hiểu lầm gì đó..."
"Hiểu lầm?" Cha của Phương Kiến Nghiệp cười lạnh một tiếng, "Ông cũng biết con trai ông từ nhỏ đã bá đạo ngang ngược rồi, lớn lên lại càng quá đáng hơn! Chỉ là một chút hiểu lầm nhỏ mà muốn đánh con trai tôi ra nông nỗi này? Hóa ra người nằm trong kia không phải con trai ông, nên ông chẳng hề đau lòng chút nào!"
Đoàn Thanh Thanh cũng vừa mới tới nơi, vừa vặn nghe được câu này, lập tức tiếp lời: "Lão Phương, ông đừng nóng vội, Kiến Nghiệp phúc lớn mạng lớn, chắc chắn sẽ không sao đâu! Mọi chi phí nằm viện này chúng tôi đều sẽ lo liệu, lát nữa nếu cần thuê hộ lý, tôi và lão Mạnh cũng chắc chắn không có ý kiến gì. Bây giờ quan trọng nhất vẫn là đứa trẻ, đợi nó tỉnh lại, để Tích Niên tới xin lỗi nó..."
Chưa đợi cô ta nói xong, Mạnh Tích Niên đã không nhịn được mà cười lạnh.
"Ai nói thì người đó đi, nhưng xin hãy đại diện cho bản thân bà, đừng đại diện cho tôi."
"Mạnh Tích Niên!" Mạnh Triều Quân thấy vợ yêu vẻ mặt đầy uất ức, không khỏi quát giận dữ: "Con là thái độ gì thế này? Dì Thanh của con có lòng tốt tới dọn dẹp bãi chiến trường cho con, con tưởng dì ấy nợ con chắc?"
Mạnh lão cũng quát lên một tiếng: "Ông quát cái gì mà quát? Lão tử còn chưa lên tiếng, ông vội vàng nhận tội cái gì?"
"Cha, con không phải vội vàng nhận tội," vành mắt Đoàn Thanh Thanh đỏ lên, nói: "Con chỉ cảm thấy, dù sao đi nữa, hiện tại người nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt là Phương Kiến Nghiệp, nói thế nào thì Tích Niên nhà ta vẫn đang lành lặn, vậy thì tới xin lỗi người nhà họ Phương một tiếng thì đã sao? Dù thế nào, việc chúng ta cần chịu trách nhiệm thì chúng ta cũng không thể trốn tránh được."
Đúng lúc này, cha của Cao Vĩ dẫn Cao Vĩ đi tới, ánh mắt lóe lên, nói: "Lão Mạnh, người ta nói lấy vợ phải lấy người hiền, em dâu làm người làm việc thật không có gì để chê, sảng khoái, phóng khoáng đấy. Để tôi nói với lão Phương, chúng ta bây giờ đều mong Kiến Nghiệp không sao, đợi nó tỉnh lại rồi hãy hay."
Mạnh lão tức đến suýt ngã ngửa.
Câu "lấy vợ phải lấy người hiền" này chẳng phải là đang vả vào cái mặt già của ông sao?
Trong nhà này nếu không phải vì cô con dâu này, thì có đến mức nhà không ra nhà, ép đứa cháu đích tôn của ông không muốn quay về nữa không? Người đàn bà kia nói nhăng nói cuội gì thế, cái gì mà việc chúng ta cần chịu trách nhiệm?
Ông không tin cháu trai đích tôn của ông lại không biết nặng nhẹ mà đánh Phương Kiến Nghiệp ra nông nỗi này!
Cô con dâu kế này vừa nói một câu, đã ôm hết trách nhiệm lên đầu Tích Niên rồi! Còn đòi đền tiền, đóng phí, đền tiền gì? Đóng phí gì chứ?