Ừm, cô đã là vị hôn thê của Mạnh Tích Niên rồi, theo anh gọi một tiếng ông nội thì có gì sai đâu nhỉ?
Khương Tiểu tuyệt đối không thừa nhận rằng trong lòng mình vẫn còn chút để ý việc Đỗ Cẩm Nhược gọi ông nội.
“Cô là Khương Tiểu đúng không?” Mạnh Đông Hải còn chưa kịp mở miệng, lão già nhà họ Phương đã tức đến mức thổi râu trừng mắt. Ông ta chỉ tay vào Khương Tiểu, giận dữ quát: “Cô là con nhà nào? Ai cho cô cái lá gan đó, đánh bà nhà tôi, lại còn đánh cháu gái tôi? Ngang ngược như vậy, không ai quản được hay sao?”
Khương Tiểu trừng mắt nhìn lại, không hề tỏ ra yếu thế: “Câu này tôi phải hỏi ngược lại các người mới đúng, ngang ngược như vậy, ai cho các người cái lá gan đó? Mạnh Tích Niên là quân nhân, các người vây đánh quân nhân, ai cho các người lá gan đó?”
Mạnh lão suýt chút nữa là vỗ tay tán thưởng cô rồi.
Con nhóc này tính tình nóng nảy, ngang ngạnh thật, ông thích, ông rất thích!
Vừa nãy ông thấy cháu đích tôn bị người nhà họ Phương bắt nạt như vậy, thật sự vừa giận vừa sốt ruột nên mới tức quá hóa nghẹn mà ngất đi.
Bây giờ, thái độ của con nhóc này đối với người nhà họ Phương lại khiến ông hài lòng hơn cả thái độ của con trai và con dâu mình. Đừng nói là ông tin cháu trai không vô duyên vô cớ đánh bị thương Phương Kiến Nghiệp, cho dù là nó đánh thật, thì thằng đó còn chưa tỉnh, mọi chuyện còn chưa rõ ràng, họ cũng tuyệt đối chưa đến bước phải bồi thường tiền viện phí hay nhận lỗi xin lỗi đối phương.
Mạnh Tích Niên đứng bên cạnh Khương Tiểu, vô cùng vô sỉ mà tận hưởng cảm giác được vị hôn thê bé nhỏ đòi lại công bằng, đáp trả lại người ta giúp mình, anh không nói một lời nào.
“Nó đánh bị thương cháu trai tôi! Bây giờ cháu tôi còn đang nằm bên trong...”
Khương Tiểu không chút nể nang cắt ngang lời lão già họ Phương: “Phương Kiến Nghiệp phải không? Chết rồi à?”
Câu này khiến lão già họ Phương tức đến nghẹn họng, cô gái nhỏ này vậy mà dám trù ẻo cháu trai bảo bối của ông ta chết!
Đám phụ nữ nhà họ Phương cũng tức đến không chịu được, nhưng vừa nãy đã được “lĩnh giáo” sự đanh đá của Khương Tiểu rồi, thế nên giờ đây không một ai dám xông lên động tay động chân với cô nữa.
“Người còn chưa chết, dựa vào cái gì mà các người trút giận lên đầu Mạnh Tích Niên?” Khương Tiểu vừa nghĩ đến cảnh tượng vừa nãy, ngọn lửa giận lại bùng lên, “Cho dù người ta có chết thật, thì cũng không đến lượt Mạnh Tích Niên phải chịu trách nhiệm! Người đâu phải do anh ấy đánh!”
“Cô bảo không phải là không phải sao?”
“Đúng vậy!” Khương Tiểu lập tức gật đầu mạnh, khẳng định chắc nịch: “Mạnh Tích Niên đâu có ngốc! Cho dù cái tên Phương Kiến Nghiệp nhà các người đúng là loại chó ghét gà xua, thì Mạnh Tích Niên cũng không cần thiết phải đánh đổi tiền đồ của mình để đánh hắn! Vì không đáng! Cho dù có đánh, thì cùng lắm cũng chỉ là đánh cho mặt mũi sưng vù! Anh ấy cần cái mạng rẻ mạt của Phương Kiến Nghiệp để làm gì?”
Mặc dù đang nói chuyện của mình, nhưng Mạnh Tích Niên thật sự nhịn không nổi mà muốn bật cười.
Con nhóc này dùng cái kiểu ví von gì vậy chứ? Chắc là tức chết người nhà họ Phương rồi nhỉ?
Rốt cuộc cô có biết nhà họ Phương là gia đình như thế nào không? Chẳng biết gì cả, xông đến đây đã không chút do dự đứng về phía anh, không chút lùi bước mà bảo vệ anh?
Trái tim của anh, chết tiệt thật, sao lại ấm áp thế này chứ.
Người nhà họ Phương đúng là tức đến mức lộn ruột gan.
Thế nhưng, câu tiếp theo của Khương Tiểu lại khiến họ phải nuốt hết những lời định nói vào trong bụng.
“Hơn nữa, chân tướng sự việc rốt cuộc là thế nào, để Phương Kiến Nghiệp tự mình nói không phải là xong rồi sao?”
“Nó vẫn đang hôn mê bất tỉnh, nói thế nào được?”
“Tôi không tin là nó hôn mê bất tỉnh! Trừ khi cho tôi vào xem một cái! Nếu nó thật sự đang hôn mê, tôi cũng có cách khiến nó tỉnh lại!” Khương Tiểu nói.
Lời nói của cô khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Thế nhưng, sau khi người nhà họ Phương nhìn nhau, họ đều đồng ý với đề nghị có vẻ hoang đường này của Khương Tiểu. Lúc này họ đã có chút tuyệt vọng, không phải là không có tâm lý “còn nước còn tát” trong tình cảnh này.